“Anh lấy vợ hay tìm bảo mẫu trông con?”

0
145

Đọc âm sự của anh, tôi thấy thương anh thì ít mà thấy bực bội thì nhiều. Vợ anh vì không chịu nổi nghèo túng mà bỏ năm cha con anh theo người đàn ông khác. Những cơ cực của cảnh “gà trống nuôi con” hóa ra cũng chưa đủ làm anh sáng mắt ra, vẫn còn đủ mơ mộng mà nghĩ về một thứ tình cảm thiết tha nồng nhiệt.

Đã có bao giờ anh tự hỏi: Yêu thực sự nghĩa là gì chưa? Anh đã từng yêu vợ anh nhiều như thế nào, hết lòng vì cô ấy, bao dung mọi lỗi lầm. Nhưng rồi cuối cùng anh có giữ được cô ấy không? Anh có hạnh phúc không? Hôn nhân của anh có được bao năm mà giờ này khi có người thương cha con anh thật lòng thì anh lại còn mơ mộng?

Mẹ anh nói đúng đấy, cuộc đời nhiều khi phải thực tế một chút anh ạ. Thời đại kim tiền thực dụng bây giờ, đến vợ còn bỏ chồng con vì nghèo, có được một người sẵn sàng gắn bó chia sẻ ngọt bùi với anh, chăm lo cho các con của anh như T. thực sự không khác gì tìm kim đáy bể. Cô ấy phải dũng cảm lắm, phải thương anh lắm mới dám làm điều đó, điều mà nếu tôi ở vào hoàn cảnh ấy chắc chắn không dám dấn thân vào.

Vậy mà anh, chỉ vì một người đàn bà phụ bạc đã bao lần làm tổn thương T. Anh muốn T. lo cho gia đình anh, các con anh, nhưng lại ngại ngần khi nghĩ về chuyện trăm năm gắn bó. Anh thực chất chỉ muốn lợi dụng lòng tốt của cô ấy để cô ấy gánh bớt gánh nặng trên vai mình, còn sự yêu thương anh dành cho cô ấy là không hề có.

Nếu không có tình cảm với T. sao anh lại để cô ấy đến nhà ở, nhận sự chăm sóc của cô ấy như một lẽ đương nhiên? Nếu không có tình cảm với T. sao không rõ ràng một câu để cô ấy còn biết đường dừng lại? Anh sẵn sàng để cô ấy chăm sóc con mình, gánh trách nhiệm gia đình mình, nhưng lại không sẵn sàng cho cô ấy một chút danh phận? Mà cái danh phận ấy thực chất cũng chỉ là để cô ấy đỡ bị dị nghị chứ nào có béo bở gì.

Anh đã không đủ năng lực để giữ người đàn bà mình yêu, giờ lại muốn lợi dụng một người đàn bà khác. Cái này không chỉ là ích kỉ, mà còn là rất nhẫn tâm. Anh nghĩ anh lấy T. là “hi sinh đời mình” vì các con? Tôi đọc xong chỉ muốn phì cười. Anh “cao thượng” quá, còn T. lấy được anh thì hẳn là “may mắn” quá.

Tôi nói thật, nếu anh cảm thấy không yêu T. không thể làm T. hạnh phúc thì hãy buông tha cho cô ấy. Cô ấy đã một lần góa bụa, khổ đau mất mát đã từng. Hãy để cho cô ấy có cơ hội gặp một người đàn ông tốt hơn bù đắp cho cô ấy. Cô ấy có thể lo cho các con anh là vì anh chứ không phải lấy anh chỉ để lo cho các con của anh.

Chỉ cần làm được như vậy, tôi cũng cho rằng anh là người đàn ông đủ tốt rồi.

Theo Dân trí