Bàn với vợ biếu bố mẹ ít tiền để sửa nhà, nào ngờ cô ấy nói một câu sốc óc

0
161

Trong khi tôi thu nhập hơn 10 triệu đồng thì vợ tôi có cả công ty chuyên buôn bán mỹ phẩm. Nhiều lần cô ấy bảo tôi nghỉ làm để về quản lý cho vợ. Nhưng tôi yêu công việc mình đang có, tuy lương ít nhưng luôn cảm thấy thoải mái và không phải lo nghĩ nhiều.

Vợ tôi làm được nhiều tiền lắm, tiền học của các con, tiền mua đất xây biệt thư, đến những vật dụng nhỏ nhất trong gia đình cũng là từ đồng tiền của cô ấy. Còn tiền tôi làm được bao nhiêu chỉ đủ đắp vào thân và thỉnh thoảng biếu bố mẹ chút đỉnh.

Cô ấy lo công ăn việc làm cho anh em và các cháu bên ngoại đâu ra đấy. Thậm chí còn xây cho cả ông bà ngoại một ngôi biệt thự hoành tráng ở quê. Thế nhưng với nhà nội cô ấy không giúp một điều gì.

Có vài lần các cháu của tôi ở quê ra nhờ tôi xin vào làm công ty của vợ nhưng chỉ được vài ngày là anh em phía nhà cô ấy chèn ép gây áp lực buộc phải nghỉ việc. Tôi buồn lắm nhưng chẳng biết phải nói thế nào để bảo vệ các cháu của mình trước vợ.

Trong gia đình, từ việc dạy dỗ con đến việc chi tiêu trong nhà, đều do vợ tôi quyết định. Đôi khi cô ấy cũng hỏi ý kiến của chồng nhưng chỉ để cho vui chứ không bao giờ nghe những gì tôi nói. Tôi có cảm giác mình như là cái bóng của vợ vậy, buồn lắm nhưng trách được ai, chỉ tại tôi lấy vợ giỏi hơn chồng.

Một ngày cả gia đình tôi về nhà nội ăn cỗ cưới đứa cháu họ. Chúng tôi ghé qua nhà ông bà nội, đang ngồi chơi thì bất ngờ trời đổ mưa rất lớn. Ông bà hốt hoảng chạy xuống bếp cầm chậu xô lên đặt giữa nhà để hứng nước mưa.

Nhìn căn nhà 3 gian mà có tới 7 cái xô, chậu, tôi thương bố mẹ quá nên bàn với vợ biếu ông bà ít tiền để sửa lại nhà.

Nhưng bất ngờ cô ấy cau mày nhìn tôi nói lớn: “Nhà anh có 2 con trai với 1 cô con gái, không lo góp tiền xây lại nhà cho bố mẹ, em là dâu mắc mớ gì phải bỏ tiền ra?”. Bố mẹ nghe thấy rất buồn nhưng vẫn gạt đi, nói là ông bà sống được mấy năm nữa đâu, sửa sang lại cho tốn kém, để tiền lo nhiều việc khác.

Câu nói của vợ khiến tôi đau vô cùng, cô ấy đầu tư cho nhà ngoại đủ thứ, vậy mà với nhà nội lại đối xử như người dưng nước lã.

Trở về nhà, nhiều lần tôi muốn góp ý với vợ về cách đối xử tệ của cô ấy với nhà nội nhưng chẳng hiểu sao cứ nhìn thấy mặt vợ là tôi lại không đủ dũng cảm, miệng lưỡi cứ cứng đơ không nói thành lời. Theo mọi người tôi phải làm sao để vượt qua được nỗi sợ vợ đây?

(tuanbinh…@gmail.com)

Theo Afamily