Bảo vợ đi thăm mẹ chồng bị tai biến, cô ấy giận dữ vứt xấp tiền tung tóe xuống nền nhà trước sự kinh ngạc của tôi

0
239

Từ ngày cưới nhau, vợ luôn để một số tiền khá lớn trong một phong bì đỏ mà không cho tôi đụng vào. Thậm chí thời gian đầu mới chuyển ra ở riêng, túng thiếu, khó khăn nhưng cô ấy vẫn kiên quyết không đụng đến số tiền ấy. Thấy lạ, tôi dò hỏi thì cô ấy nói đó là “tiền mua chuộc tình cảm” nên không thể đụng đến được. Dù vậy, mỗi lần thấy vợ cầm tới số tiền ấy, vẻ mặt cô ấy đều căng thẳng, bực bội.

Mối quan hệ giữa vợ và mẹ tôi không tốt. Mẹ tôi từng phản đối việc chúng tôi đến với nhau một cách quyết liệt. Bởi xét về học thức, về vị trí xã hội, tôi đều cao hơn vợ rất nhiều. Vợ tôi là giáo viên dạy nhảy ở trung tâm, còn tôi là giảng viên đại học. Hoàn cảnh 2 gia đình cũng không hợp nhau. Gia đình tôi khá giả, ông bà bố mẹ trước kia đều làm trong xí nghiệp nhà nước, còn gia đình vợ thuần nông. Nhưng với tôi, những điều đó không quan trọng. Điều tôi yêu ở vợ là sự dịu dàng, giọng nói ngọt ngào chứ không phải tiền bạc, không phải gia cảnh.

Nhưng rồi sau đó, tôi mới phát hiện ra, vợ và mẹ bằng mặt nhưng không bằng lòng. Hai người họ có khoảng cách quá lớn nên không thể nói chuyện được với nhau. Thương vợ, tôi chủ động xin ra ngoài ở riêng dù bị bố mẹ trách cứ rất nhiều. Tôi cứ nghĩ khi chuyển ra sống riêng rồi thì mối quan hệ giữa hai người họ sẽ tiến triển tốt hơn. Nhưng không ngờ, tôi nhầm.

Từ ngày ra riêng, vợ không còn về thăm mẹ tôi nữa. Cuối tuần, tôi bảo vợ về chơi, mua ít đồ về nấu ăn cho vui vẻ. Nhưng cô ấy không đi, còn bảo tôi tự đi, muốn về thì về, không muốn thì có thể ở lại nhà bố mẹ. Vợ không chịu về, bố mẹ tôi càng không ưa cô ấy hơn. Mối quan hệ giữa hai bên càng căng thẳng với nhau.

Tuần trước, mẹ tôi bị tai biến nhưng may mắn được đưa vào viện kịp thời nên không ảnh hưởng nhiều đến thần kinh. Bà nằm viện cả tuần. Tôi bảo vợ xuống thăm mẹ chồng. Cô ấy không đi. Giận quá, tôi lớn tiếng mắng mỏ thì vợ cầm phong bì đỏ vứt xuống bàn. Tiền văng ra tung tóe. Cô ấy nói đó là tiền mẹ tôi đã từng đến gặp, vứt vào người cô ấy ngay trong quán cà phê để mỉa mai, sỉ nhục cô ấy. Số tiền đó, cô ấy càng nhìn càng căm thù và sẽ không có chuyện cô ấy xem mẹ tôi là mẹ chồng.

Nói rồi vợ tôi bỏ vào phòng, đóng sầm cửa lại. Tôi đứng bên ngoài, nghe cô ấy nói vừa sốc vừa rối bời. Bởi tôi hiểu, tôi không thể nào dung hòa nổi mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu nữa rồi. Mẹ tôi đúng là đã sai nhưng phận làm cơn, vợ tôi cũng không nên đối xử với mẹ chồng như thế. Đứng giữa hai bên, tôi mệt mỏi, chán chường quá. Tôi phải làm sao để thay đổi suy nghĩ của vợ đây?

(lenguyenminh…@gmail.com)

Theo Afamily