Bỏ đi 3 ngày, khi chồng về, tôi gần như không còn nhận ra anh nữa

Anh đứng trước nhà với cái đầu cạo trọc, hai tay xăm hai con rồng vắt vẻo đáng sợ.

0
263

Chuyện vợ chồng cãi nhau chắc chẳng còn xa lạ gì nữa. Vợ chồng tôi không thường cãi nhau nhưng làm lành rất lâu. Có khi chúng tôi chiến tranh lạnh cả tháng, chẳng ai nói chuyện với ai cũng không ngủ chung giường. Vả lại, bên nhau đã 6 năm nhưng chúng tôi chỉ cãi nhau độ 5 lần. Hình như chính việc dồn nén âm ỉ càng khiến cho mỗi cuộc tranh cãi diễn ra gay gắt hơn, khó xoa dịu hơn.

Chồng tôi tốt tính, hiền lành, chăm chỉ làm ăn. Mỗi tháng anh thu nhập từ cửa hàng máy tính cũng được 30 triệu và đều đưa hết cho tôi. Tôi làm văn thư ở một trường học cấp 2, lương chỉ đủ dùng cho cá nhân. Mọi sinh hoạt phí trong nhà đều nhờ vào lương chồng tôi cả.

Tuy nhiên, anh có một tật xấu mà tôi không sao chấp nhận được là hay nhậu nhẹt. Tôi biết, việc nhậu nhẹt với cánh đàn ông là không thể thiếu. Nhưng một tuần đi nhậu đến 5 ngày thì chắc chỉ có chồng tôi.

Đang ăn cơm, anh nghe bạn gọi một cái là đi ngay không do dự. Tôi cằn nhằn, anh chẳng nói gì mà cứ bỏ đi. Có lần tôi tức quá đập luôn bát cơm trước mặt anh. Thế mà anh vẫn dửng dưng nhìn rồi bỏ đi như thường.

Thậm chí có lần anh đưa mẹ con tôi siêu thị. Đang mua đồ thì bạn anh gọi đi nhậu nhẹt. Anh ngay lập tức bỏ đi, còn bảo mẹ con tôi tự bắt taxi đi đâu chơi rồi hãy về nhà. Vì bạn, anh còn nhanh nhạy, nhiệt tình hơn với vợ con.

Tôi cũng tìm mọi cách để cải tạo chồng. Dịu dàng có, hung dữ có, im lặng có, cằn nhằn có. Nhưng chẳng cách nào khiến anh thay đổi được cả. Tâm tính tôi vì thế cũng thay đổi. Tôi thường hay cau có với bạn anh, thường hay nặng nhẹ với chồng. khi nào ức chế quá, tôi lại thẳng thừng cãi tay đôi với anh, thế là chúng tôi cãi nhau.

Mới đây, tôi giận quá, bảo anh đi mà ngủ với bạn anh luôn đi. Tôi khóa luôn cửa trong. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đợi anh về, vào cổng mà không vào nhà được, chắc chắn anh sẽ ngồi ngoài trước gọi điện cho tôi. Không ngờ, tôi đợi mãi cả đêm vẫn không thấy anh gọi.

Bỏ đi 3 ngày, khi chồng về, tôi gần như không còn nhận ra anh nữa - Ảnh 2.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ đợi anh về, vào cổng mà không vào nhà được, chắc chắn anh sẽ ngồi ngoài trước gọi điện cho tôi. (Ảnh minh họa)

2 giờ đêm, tôi phải gọi anh, không ai bắt máy. Đêm đó, tôi hoảng hồn nên gọi điện tứ tung cho bạn anh. Khi một người bạn thông báo anh say quá đang ngủ bên nhà anh ấy, tôi mới yên tâm.

Tôi cứ nghĩ sáng hôm sau, anh tỉnh dậy sẽ về. Không ngờ, anh nhắn tin bảo sẽ ở bên ấy vài ngày. “Cô coi tôi là chó à? Thích thì cho vào, không thì khóa cửa. Cô không nghĩ nhỡ tôi trúng gió, nằm chết bên ngoài thì sao?”. Anh nhắn cho tôi như thế. Vì anh không gặp chuyện gì nên tôi cũng chẳng thèm nhắn đi nhắn lại, khi nào thích về thì về.

Đến hôm nay, khi mẹ con tôi đang ăn tối thì chồng tôi về. Tôi chạy ra mở cửa, dưới ánh đèn cổng, tôi gần như không thể nhận ra chồng mình nữa. Anh đứng trước nhà với cái đầu cạo trọc, hai tay xăm hai con rồng vắt vẻo đáng sợ.

Anh vào nhà, bế con gái hôn hít, con bé bị anh dọa, khóc thét lên sợ hãi. Tôi hỏi vì sao anh lại cạo tóc, xăm người thế này, anh nói vì buồn tôi. Tôi không chấp nhận được lý do đó. Chẳng lẽ chỉ vì tôi khóa trái cửa là anh có thể cạo đầu sao? Ngoài đời, đầy rẫy những người vợ cũng làm như tôi.

Nãy giờ chồng tôi ngủ rồi nhưng tôi không sao ngủ được. Cứ nhìn cái đầu trọc của anh, nhìn hai con rồng trên tay anh, tôi lại thấy bất mãn. Theo mọi người, tôi làm vậy có đáng để anh bỏ nhà đi, cạo đầu, xăm mình không? Thật tình tôi đang muốn ly hôn quá.

SHARE