Buồn thay những cuộc chia tay “đòi quà”

0
101

Cặp vợ chồng này cưới nhau được một năm, vì mâu thuẫn không thể tiếp tục sống chung nên cô vợ muốn chia tay. Người chồng ra điều kiện, bắt vợ phải trả lại tiền mới chịu ly hôn và cho cô mang đồ dùng cá nhân đi.

Số tiền đó được tính chi tiết, bao gồm: tiền ăn hàng tháng, cùng nhiều khoản tiền khác (tiền chữa bệnh, tiền đóng học phí, tiền vàng cưới)… tổng cộng là 42.600.000 đồng. Người vợ chấp nhận điều kiện của chồng và hoàn trả đầy đủ số tiền theo yêu cầu có biên bản bàn giao rõ ràng. Khi vợ thu dọn đồ đạc, người chồng nhắc bố mẹ giám sát cô vợ vì sợ lấy mất đồ của nhà mình. Đến khi vợ mang chiếc xe điện đi, anh chồng còn đòi lại cái bình điện, do anh này đã thay trước đó.

Thực hư câu chuyện trên như thế nào chưa rõ nhưng nó đã gây lên một làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng mạng về cách cư xử của người chồng. Nhiều người phê phán anh chồng, nhiều người xót thương cô vợ, cũng có nhiều người cảm thấy mừng cho cô vì đã thoát được một người đàn ông “hiếm có khó tìm” như thế.

Câu chuyện, nếu có thật thì đúng là rất đáng buồn. Nhưng nó cũng để lại cho chúng ta khá nhiều suy nghĩ về hôn nhân, về tình cảm vợ chồng, và đặc biệt là tính tự chủ của người phụ nữ trong cuộc sống.

Tình cảm vốn là thứ không thể đo lường được như thế. Hôm nay anh có thể sẵn sàng hiến dâng cả tính mạng cho em, nhưng một ngày anh có thể lấy mạng em không chừng. Hôm nay anh có thể cho em tất cả những gì anh có, nhưng một ngày, chiếc nhẫn cưới anh mua cho em cũng phải đòi cho bằng được. Không có gì là mãi mãi, tình yêu chính là thứ mong manh và dễ vỡ nhất.

Khi người ta yêu rồi cưới nhau, hầu như ai cũng tin rằng họ sẽ cùng nhau vun đắp cuộc sống. Đến thể xác mình còn cảm thấy đã thuộc về người khác, thì còn có gì là riêng. Nhưng khi người ta đã hết nghĩa cạn tình dẫn đến ly hôn, việc chia chác tài sản này kia là điều dẫu không hợp tình thì còn hợp lý.

Chỉ có điều, vợ chồng không còn sống chung được với nhau thì đã đành, nhưng tiền vàng cưới cũng đòi vợ trả lại, tiền ăn tính không thiếu một xu, kể cả cái bình điện xe máy cũng phải lấy lại thì đúng là khiến người ngoài cuộc cũng cảm thấy đau lòng, nói chi đến người trong cuộc đã từng có những tháng ngày đầu kề má ấp.

Người ta vẫn nói “Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng”, nhưng xem ra phải sửa lại là “Phụ nữ hơn nhau ở chỗ có thể làm chủ cuộc đời mình, đặc biệt là tự chủ về kinh tế”. Bởi khi yêu thì “em cứ ở nhà anh nuôi”, nhưng khi hết yêu rồi thì “chia tay đòi quà” là chuyện không ai biết trước được.

Đồng ý, rằng phụ nữ dù xinh đẹp, giàu có, giỏi giang đến mấy mà gặp một người chồng không tốt thì vẫn là bất hạnh. Nhưng ít nhất với những người như vậy, mất một người đàn ông cũng không phải là mất đi chỗ dựa, không phải là mất tất cả, mà chỉ đơn giản là rời xa một người không còn phù hợp nữa.

Có rất nhiều chị em phụ nữ, sau những tháng ngày mật ngọt mới nhận ra mình đã chọn nhầm người nhưng cam chịu ngậm đắng nuốt cay bởi vì đã quen phụ thuộc cả về kinh tế lẫn tình cảm: Mình ly hôn rồi làm sao nuôi được con? Mình phải làm lại từ đầu như thế nào? Cũng có thể “sống lâu trong cái khổ, Mị đã quen khổ rồi”.

Trong mọi vấn đề, kiên trì luôn luôn tốt, riêng chuyện tình cảm thì không. Mình càng nhẫn nhục chịu đựng, bạn đời càng coi thường. Mình càng không dám buông tay, người ta càng khiến cho mình sống không bằng chết.

Chẳng rõ lý do vì sao khiến người chồng có hành động “cạn tàu ráo máng” như vậy. Cũng không rõ người vợ vì lý do gì mà chấp nhận những yêu cầu có phần vô lý kia. Nhưng suy cho cùng, để cứu vãn cuộc đời mình, có thể quy ra tiền vẫn là còn quá rẻ. Chỉ là qua đó mới thấy buồn cho nhân tình thế thái biết bao nhiêu.

Cho nên người ta mới nói “Dựa vào người khác, chi bằng dựa vào chính mình”. Phụ nữ muốn hạnh phúc, trước hết phải làm chủ được cuộc đời mình, tự chủ về kinh tế nữa. Để biết đâu, nếu một ngày đẹp trời nào đó mình muốn rời khỏi một người đàn ông hay bị một người đàn ông rời bỏ cũng có thể hiên ngang mà bước chân ra khỏi cuộc tình, không cần lo lắng đắn đo.

Theo Dân trí