Chị chồng sảy thai nhưng tôi lại là người phải gánh hoàn toàn trách nhiệm

Tôi vội đến viện thăm chị chồng nhưng chị ấy lạnh tanh khi nhìn thấy tôi. Chị ấy còn nói tôi là nguyên nhân khiến con chị ấy mất.

0
175

Tôi có một người chị chồng. Nói khó nghe một chút, chị chồng đối với tôi như oan gia vậy. Bởi chúng tôi không hợp nhau.

Chị chồng tôi lấy được một người chồng giàu có nên kinh tế khá giả hơn vợ chồng tôi. Có tiền nên chị ấy không xem chúng tôi ra gì. Mỗi lần tôi đến nhà chơi, đụng đến món đồ gì đó là chị lại nhắc khéo: “Mợ cẩn thận. Cái mợ đang cầm trên tay có giá cả chục triệu đấy” hay “Mợ mà làm rơi vỡ cái ấy thì bán nhà đi trả cho tôi mới đủ”.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến tôi không hài lòng với chị chồng. Người ta giàu có nhưng khiêm tốn, chị chồng tôi thì lúc nào cũng khoe trong khi không giúp đỡ em mình.

Hơn nữa chị ấy ỷ lại có tiền nên lúc nào cũng kênh kiệu với tôi. Mỗi khi nhà chồng tôi cúng giỗ thì tôi là người phải làm hết mọi việc. Nguyên nhân là do chị chồng tôi chỉ mang tiền về rồi đưa cho tôi, xem như tròn trách nhiệm. Tôi nhờ chị ấy làm gì là chị ấy lại: “Tôi đưa mợ tiền rồi. Chẳng lẽ chút việc cỏn con ấy tôi cũng phải động tay vào à? “.

Nhiều lần như thế tôi đã bỏ qua. Cho đến một đợt giỗ mẹ chồng tôi. Hôm đó là giỗ đầu nên khá đông khách. Tôi nói với chị chồng đến sớm để sửa soạn đồ ăn cùng mình. Không ngờ chị chồng tôi ném tiền vào mặt tôi rồi nói: “Đấy, tôi đưa tiền cho mợ thì mợ thuê người mà làm. Còn tôi, tôi không làm”.

Tức nước vỡ bờ nên tôi cũng cả giận mất khôn mà cãi lại chị chồng: “Chị sống như thế với mẹ đẻ của chị thảo nào bây giờ vẫn chưa có con”. Câu nói ấy của tôi đã động đến nỗi đau của chị chồng. Từ hôm đó, chị ấy xem tôi như người xa lạ.

Chuyện chị chồng tôi chưa có con là vấn đề mà những người trong gia đình tôi không ai dám nhắc đến. Bởi chị ấy lấy chồng đã 10 năm nhưng vẫn chưa có con. Chị chồng tôi giàu có, chạy chữa bao năm nay nhưng vẫn chưa có niềm vui được làm mẹ. Bản thân tôi là phụ nữ nên cũng hiểu được nỗi khổ của người không có con. Vì thế sau ngày hôm ấy, tôi luôn cảm thấy áy náy với chị chồng.

Tuần trước chồng tôi về nhà và nói chị chồng tôi bị cúm. Anh rể không có nhà, lần này tôi muốn chuộc lỗi với chị ấy nên đã mua thuốc và đồ ăn sang để nấu cho chị ấy. Thấy tôi sốt sắng như vậy, chị chồng cũng không còn giận tôi nữa.

Chị chồng sảy thai nhưng tôi lại là người phải gánh hoàn toàn trách nhiệm  - Ảnh 2.

Dù dặn lòng đây không phải lỗi của mình nhưng thực tình tôi cũng rất lăn tăn. (Ảnh minh họa)

Vậy mà hôm qua, tôi biết tin chị chồng bị sảy thai vừa được 6 tuần tuổi. Chị ấy không hề biết mình có thai cho đến khi đau bụng dữ dội. Đến bệnh viện thì bác sĩ nói con chị ấy đã mất từ trong bụng mẹ. Tôi nghe xong cũng sững sờ. Vừa buồn vừa thương cho chị ấy.

Tôi vội đến viện thăm chị chồng nhưng chị ấy lạnh tanh khi nhìn thấy tôi. Chị ấy còn nói tôi là nguyên nhân khiến con chị ấy mất. Vì thuốc cảm tôi mua không dùng được cho phụ nữ mang thai nên có thể chị ấy mới không giữ được.

Chuyện thật quá hoang đường đúng không. Bản thân chị ấy còn không biết mình đã có thai, bây giờ lại trách tôi vì đã mua thuốc cảm cho chị ấy. Tôi không biết sau này chúng tôi sẽ đối mặt với nhau thế nào. Dù dặn lòng đây không phải lỗi của mình nhưng thực tình tôi cũng rất lăn tăn. Theo mọi người tôi có phải nguyên nhân khiến chị chồng mất con không?

SHARE