Chỉ vì một câu nói của mẹ, chồng nghi ngờ tôi ngoại tình rồi lao vào đánh vợ ngã dúi dụi

Anh chưa rõ đầu đuôi sự việc, cũng không cho tôi cơ hội giải thích liền xông vào, giật lấy điện thoại của tôi. Tôi có ý phản kháng thì anh càng thêm tức giận, thẳng tay đập chiếc điện thoại vỡ tan tành.

0
177

Tôi lấy Quang khi vừa tốt nghiệp đại học, anh 30 tuổi. Bạn bè cứ bảo: “Sướng nhất con Thanh, lấy chồng hơn nhiều tuổi tha hồ được chiều chuộng, yêu thương. Kinh tế thì ổn định rồi chẳng phải lo nghĩ gì nữa!”

Điều đó tôi cũng không phủ nhận vì Quang đúng là không tiếc tôi thứ gì. Anh chiều chuộng và yêu thương tôi hết mực. Anh còn thường xuyên đưa vợ đi mua sắm, đi ăn hàng, giúp vợ làm việc nhà. Nhưng bù lại, tính sở hữu của anh rất cao, anh ghen tuông mù quáng, lúc nào cũng sợ tôi ngoại tình. Ngày nào anh cũng nhắc đi nhắc lại với tôi: “Anh không tiếc vợ thứ gì nhưng anh không muốn em ra ngoài lông bông nhiều. Rảnh rỗi thì dễ sinh hư, em ở nhà lo tề gia nội trợ, chờ anh về!”

Vậy nên về chung một nhà, tôi gần như mất mọi liên lạc với bạn bè bởi anh giữ tôi khư khư. Anh không cho tôi đi ra ngoài hẹn hò bạn bè buổi tối, trừ khi có việc thật sự quan trọng. Anh càng không cho phép tôi đi gặp riêng con trai, hoặc đám bạn có con trai thì có sự bảo đảm của cô bạn thân của tôi – người anh tin tưởng.

Dù nhiều lúc tôi thấy ngột ngạt và giận dỗi vì bị quản quá chặt, nhưng anh lại mua quà cáp, đưa tôi đi ăn để bù đắp lại, tôi cũng nguôi ngoai…

Hai vợ chồng sống với nhau, ngày ngày bên nhau như thế dù hơi khó chịu nhưng tôi cũng vẫn cảm nhận được hạnh phúc. Từ ngày tôi mang bầu, đúng dịp anh phải đi công tác vì dự án mới, anh thuyết phục tôi về nhà mẹ chồng ở để bà chăm sóc. Tôi hiểu, cũng một phần vì anh không yên tâm khi để tôi một mình, có mẹ anh giám sát anh sẽ yên tâm công tác hơn. Biết tính chồng nên tôi cũng nhân nhịn theo về cho anh vui.

Khi sống chung, tôi mới thấy mẹ chồng mình cũng hà khắc, cũng bảo thủ y chang Quang. Hơn thế, bà là người buôn bán, tính tình chua ngoa, luôn bắt mọi người phải làm theo ý mình đã khiến tôi mệt mỏi.

Chỉ vì một câu nói của mẹ, chồng nghi ngờ tôi ngoại tình rồi lao vào đánh vợ ngã dúi dụi  - Ảnh 2.

Mẹ chồng tôi luôn bắt mọi người phải làm theo ý mình.

Thời gian đó, sau khi nấu cơm nước, dọn dẹp nhà cửa xong xuôi tôi hay cầm điện thoại nhắn tin than vãn với hội bạn. Qủa thật, không chia sẻ những bí bách trong cuộc sống ra chắc tôi trầm cảm mất. Thế nhưng, mẹ chồng tôi lại mắng:

– Làm cái gì mà suốt ngày ôm lấy điện thoại? Đang bầu đang bí không chịu đi lại cho dễ đẻ, chỉ quanh quanh ngồi lì một chỗ thôi.

Sợ bà một phép nên tôi cũng hạn chế dùng điện thoại trước mặt bà. Thế nhưng, buổi tối khi ở phòng riêng, bà lại hé cửa vào rình trộm xem tôi có dùng không. Thấy ánh sáng màn hình le lói, bà lại xông vào mắng:

– Đêm hôm rồi không đi ngủ, chỉ có điện thoại là nhanh thôi.

Tôi cố nhẫn nhịn bà hết sức rồi, không dám cãi lại cũng không dám than thở với chồng. Chỉ mong anh mau mau trở về để tôi thoát khỏi cảnh sống chung với mẹ chồng như thế này.

Gần 1 tháng trời đi biền biệt, cuối cùng anh cũng trở về. Hôm đó tôi đi làm về, vừa bước vào nhà đã thấy anh ngồi ở sofa. Nhưng chưa kịp vui mừng, anh đã sầm mặt:

– Sao em đi làm giờ này mới về?

– Ơ, đường có hôm tắc hôm thoáng, em về chênh có chút xíu mà. Anh mới về chẳng hỏi thăm mẹ con người ta gì cả, chỉ toàn ghen không đâu ý. – Tôi nũng nịu.

Lúc ấy, mẹ chồng tôi từ bếp bước lên, bà ngoa ngoắt mách tội tôi:

– Đấy, anh xem vợ anh đi. Tối ngày ôm lấy cái điện thoại, tay bấm chiu chíu không rõ nhắn tin với thằng nào. Tôi nói mãi không nghe tôi chán chả buồn nói, đợi anh về anh dạy vợ anh.

Chỉ vì một câu nói của mẹ, chồng nghi ngờ tôi ngoại tình rồi lao vào đánh vợ ngã dúi dụi  - Ảnh 3.

Chỉ vì một câu nói của mẹ chồng, anh đã vội đánh tôi dù chưa rõ đầu đuôi. (Ảnh minh họa)

Chỉ nghe tới đó, chồng tôi mắt long sòng sọc, anh tức giận giật lấy túi xách của tôi, tìm điện thoại. Theo bản năng, tôi đưa tay giữ lấy túi và phẫn nộ nhìn anh. Nhưng càng thế, anh lại càng hung hăng hơn, anh lao vào rồi chúng tôi giằng co, chiếc điện thoại vỡ tan. Anh tức giận cho rằng tôi che giấu bằng chứng, tát tôi một cái ngã lăn rồi gào lên:

– Cô nhắn tin với thằng nào? Thằng nào? Tại sao không có gì mờ ám mà cô lại phải giữ điện thoại không cho tôi xem.

Tôi chỉ biết khóc nấc lên khi chứng kiến cơn ghen tuông vô cớ của chồng. Mẹ chồng tôi thì chỉ đứng yên, chẳng can thiệp, chẳng nói năng gì. Bà làm như thể vô can trong việc vợ chồng tôi cãi nhau vậy mà rõ là vì bà nên anh mới ghen tuông như thế.

Đến giờ anh đã mua điện thoại mới cho tôi nhưng tôi vẫn rất buồn và giận chồng. Tôi không biết mình có thể chịu đựng được cảnh sống gò bó như thé này bao lâu nữa.

SHARE