Chính mẹ vợ đã tát vợ trước mặt tôi để buộc vợ quay về xin lỗi nhà chồng, nhưng không ngờ…

Thật không ngờ vợ lại đáp lại: "Tát chẳng đau chút nào, mẹ thích thì tát nữa đi".

0
328

Trước khi lấy vợ, gia đình tôi rất yên ấm hạnh phúc, mọi thành viên trong gia đình luôn nhường nhịn yêu thương nhau. Hàng xóm chẳng bao giờ nghe thấy tiếng cãi chửi nhau mà chỉ là những tiếng cười đùa của mọi người.

Ấy vậy mà từ khi tôi lấy vợ về thì mọi thứ đều đảo lộn hết cả. Gia đình tôi không còn được bình yên nữa. Mẹ chồng con dâu cãi nhau suốt ngày, tôi và bố tôi phải đứng giữa khuyên giải hai mẹ con.

Mẹ tôi thì cho là con dâu hỗn láo còn vợ tôi thì cho là mẹ chồng khó tính hay xét nét đủ điều. Mỗi lời mẹ chồng nói ra đều khiến vợ tôi khó chịu và liền đáp trả lại ngay. Không ai chịu nhường ai, ai cũng cho mình là đúng đã đẩy gia đình tôi ngày một căng thẳng hơn.

Mà cứ mỗi lần khó chịu với mẹ chồng là vợ tôi lại xách hành lý về nhà mẹ đẻ. Những lần đầu tôi còn nhún nhường đến đón vợ về, nhưng rồi quá mệt mỏi chán nản với tính trẻ con của vợ nên tôi để mặc cô ấy muốn đi đâu thì đi.

Có những lần vợ ở nhà ngoại liền 2 tháng trời, cho đến lúc hết giận rồi mới về.

Không chịu nổi tính bồng bột trẻ con của vợ, tôi quyết định li dị khi vợ bế con bỏ về nhà mẹ đẻ 3 tháng trời không liên lạc gì với chồng. Trước sự quyết đoán dứt khoát của tôi khiến mẹ vợ và ông nội đích thân dẫn vợ tôi trả về nhà chồng.

Lúc đầu vợ cũng hối hận quỳ gối xin lỗi và mẹ đẻ với ông nội của vợ cũng vun vén cho hạnh phúc gia đình chúng tôi bằng những lời nói nhã nhặn từ tốn.

Rút kinh nghiệm từ những lần trước lần này tôi hỏi vợ một câu: “Thế em biết lỗi của mình là ghê gớm chanh chua thì có sửa không?”.

Vợ nhắc đi nhắc lại câu: “Đây có lỗi xin lỗi là xong, còn sửa thì không sửa được, bản chất đây nó vậy không thay đổi được”. Câu nói như thách đố của vợ khiến tôi không còn gì để nói nữa. Mẹ vợ thấy thái độ bất cần hỗn hào của con gái liền bắt con gái chỉnh lại cách nói năng cho đàng hoàng.

Chính mẹ vợ đã tát vợ trước mặt tôi để buộc vợ quay về xin lỗi nhà chồng, nhưng không ngờ... - Ảnh 2.

Đây có lỗi xin lỗi là xong. (Ảnh minh họa)

Thế nhưng vợ tôi vênh mặt lên cãi lại mẹ đẻ: “Tính con nó vậy không sửa được”. Mẹ vợ tức quá tát vào mặt vợ. Thật không ngờ vợ lại đáp lại: “Tát chẳng đau chút nào, mẹ thích thì tát nữa đi”.

Đến chính mẹ đẻ mà vợ tôi cũng còn ăn nói hỗn hào như thế thì với mẹ chồng làm sao cô ta có thể hiếu nghĩa được chứ. Câu cuối cùng tôi nói với vợ và gia đình vợ là li dị ngay lập tức.

Biết tình cảm vợ chồng không còn gì, chỉ thương đứa con còn quá nhỏ mà đã phải sống trong cảnh bố mẹ chia lìa. Nhìn con bơ vơ chỉ muốn sống cùng bố và mẹ mà tôi thương quá. Nếu giữ mẹ cho con thì cả đời này tôi sẽ phải sống với người vợ chẳng ra gì. Còn nếu li dị thì con tôi sẽ thiếu tình thương của bố mẹ. Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa? Hãy cho tôi lời khuyên.

SHARE