Choáng khi mình bị vô sinh mà vẫn … “đủ nếp, đủ tẻ”

Tang chứng, vật chứng rành rành, Quỳnh đành nức nở rằng cả hai đứa con đều là con của Thạch, rằng em không thể quên tình xưa khi mà Thạch vẫn thường xuyên hẹn hò, gặp gỡ những lúc tôi công tác vắng nhà.

0
416

Ngày đó tôi bước vào lớp 12, còn Quỳnh mới vào lớp 10. Quỳnh nhập học hôm trước, hôm sau bọn con trai lớp tôi đã kháo nhau về một em xinh tươi, gái thành phố chính hiệu, sành điệu và nhìn bên ngoài có thể thấy đây là con nhà giàu…

“Mắt con trai, tai con gái” nên chuyện bàn tán, nhận xét này nọ về các em gái mới vào trường của lũ con trai choai choai chúng tôi là lẽ thường tình. Việc học, việc thi cử của năm cuối cấp, thi đại học đã cuốn chúng tôi vào vòng quay, vì vậy khi làm lễ ra trường, bất ngờ Thạch, cậu bạn ngồi cùng bàn với tôi suốt 3 năm học mới tiết lộ bí mật rằng Quỳnh vừa mới nhận lời làm bạn gái của Thạch cách đây có… 1 tuần!

Hơi một chút ngỡ ngàng, hơi một chút tiếc nuối vì thực ra tôi cũng có chút cảm tình với Quỳnh. Nhưng hoa thơm chỉ có hạn mà bướm, ong nhiều vô kể nên thôi mừng cho Thạch là thượng sách. Thạch đỗ vào một trường đại học tận một tỉnh miền Trung, con tôi được một suất học bổng ở nước ngoài nên chúng tôi bặt tin nhau từ đó.

Tốt nghiệp về nước, tôi làm việc ở một công ty có vốn đầu tư của nước ngoài, cuộc sống khá dễ chịu, khi mà sau 6 năm phấn đấu, cống hiến hết sức mình tôi đã có chỗ đứng vững vàng, có kinh tế ổn định, mua được căn hộ chung cư, mua được xe ôtô để an cư, lạc nghiệp.

Bước vào tuổi 28, phần bố, mẹ ở quê luôn giục giã vì tôi là trai trưởng, phần nhận thấy cũng đã đến lúc cần có một mái ấm hoàn thiện cho bản thân và báo đáp công ơn cho tổ tiên, bố, mẹ nên tôi lên kế hoạch đi tìm nửa kia cho mình. Không biết phải bắt đầu từ đâu, vì thực ra mải học, mải làm, trái tim tôi chưa có nhịp đập lỗi nhịp trước một bóng hồng nào.

Rồi tình cờ tôi gặp Quỳnh trong một cuộc hội thảo khoa học. Nếu Quỳnh không chủ động đến bên tôi để tay bắt mặt mừng có lẽ tôi không nhận ra em. Quỳnh đẹp sang trọng đằm thắm, thời trang son phấn hợp mốt khiến em nổi bật ở hội trường.

Kết thúc buổi họp tôi đã có trong tay số điện thoại của Quỳnh và được Quỳnh cho cái hẹn để tâm sự…Tưởng rằng đôi trai đẹp, gái sắc Thạch, Quỳnh đã chung nhà, không ngờ Quỳnh buồn buồn cho biết họ đã chia tay sau 4 năm yêu nhau mặn nồng. Lí do thật đời thường vì Thạch số đào hoa, ngoài Quỳnh, Thạch còn có cả hàng tá người đẹp xếp hàng, mà người nào Thạch cũng không nỡ làm họ… giận! Quỳnh chủ động nói lời yêu tôi và chỉ sau chưa đầy một năm chúng tôi đã tay trong tay về căn hộ chung cư của tôi bằng một đám cưới đủ đầy, đầm ấm.

Tôi tôn thờ Quỳnh bởi sau một năm làm vợ em đã cho tôi, cho bố, mẹ tôi nở mặt, nở mày khi đón cậu ấm nối dõi ra đời. Rồi bé gái thứ hai bụ bẫm, kháu khỉnh cũng đón nhận tình cảm của ông, bà nội, ngoại đôi bên và cả bố, mẹ chỉ sau anh trai bé 3 năm.

Tôi thật vui, thật hãnh diện khi con gái, con trai tôi mang gien đẹp của Quỳnh, mỗi lần ở bên vợ con tôi ngỡ mình là người đàn ông hạnh phúc nhất.

Thế nhưng không may chuyện tế nhị vợ chồng giữa tôi và Quỳnh đang thăng hoa thì bỗng dưng tôi gặp trục trặc. Lo lắng tôi giấu vợ đi khám nam khoa ở bệnh viện chuyên khoa tin cậy. Tôi bàng hoàng, tưởng chừng ngất xỉu tại phòng khám khi tận tai nghe bác sỹ thông báo và tận mắt đọc kết quả xét nghiệm rằng do một khiếm khuyết của tạo hóa mà tôi mắc chứng vô sinh.

Biết không thể qua mặt tôi vì tang chứng, vật chứng rành rành, Quỳnh đành nức nở rằng cả hai đứa con đều là con của Thạch, rằng em không thể quên tình xưa khi mà Thạch vẫn thường xuyên hẹn hò, gặp gỡ em những lúc tôi công tác vắng nhà. Tôi quá tin, quá yêu vợ nên thành người đổ vỏ, hay Quỳnh quá cao tay nên thành công trong chuyện cắm sừng chồng?

Theo Tiền Phong

SHARE