Cuộc đời tôi như những thước phim

0
202

Tôi 34 tuổi, học hết cấp 3 là lấy chồng, ba năm sau đó chồng mất vì bệnh, bỏ lại tôi và con trai nhỏ.

Cứ như vậy gia đình chồng cùng tôi nuôi con tới khi cháu học lớp một thì hai mẹ con ra ở trọ, ông bà nội chuyển nhà xa khu tôi sinh sống. Lên lớp 6, cháu về ở lại với ông bà vì chuyển cấp, tôi không tiện đưa đón hay nấu ăn trưa cho cháu được.

Năm 2020, nhà chồng có biến cố lớn, bà nội vì không làm ra tiền, chỉ biết tiêu xài hoang phí nên căn nhà ông bà đang ở phải bán để trả nợ cho bà, con trai lại quay về ở trọ với tôi. Hè này, bố mẹ chồng tính chuyển về Bắc ở chung với con trai út của ông bà, lâu lâu sẽ vào lại miền Nam ở 1-2 tháng. Bố mẹ chồng muốn tôi vẫn ở trọ khu này để ông bà có nơi ở mỗi khi vào miền Nam. Tôi thấy hai mẹ con thui thủi một mình ở đây, có chuyện gì lại không biết nhờ ai nên tính sẵn chuyển cấp cho cháu thì về lại bên ngoại.

Công việc hiện tại tôi làm hơn 10 năm rồi, lương tháng 15 triệu, không cao nhưng đủ cho hai mẹ con sống qua ngày, không biết khi chuyển về nhà ngoại tôi có kiếm được công việc như ý? Chuyện tình cảm của tôi cũng long đong như thuyền không bến, muốn tìm ai đó chia sẻ buồn vui trong cuộc sống nhưng cứ quen được một thời gian lại chia tay vì những chuyện không đâu. Đôi khi buồn tự nhủ cuộc sống như những thước phim vậy, hết những đoạn cao trào lại đến những khúc nhạt nhẽo làm người ta muốn chuyển kênh. Ở tuổi 34, tôi lại sắp thất nghiệp, chưa có gì để dành cho con trai sau này, tự nhủ phải mạnh mẽ lên, tương lai còn rộng mở.

Duyên 

Theo VnExpress