Đang tổ chức hôn lễ thì một người đàn ông nghèo khổ xuất hiện, tự nhận là bố chú rể khiến cả hội hôn xôn xao, riêng mẹ chồng tôi tái mét mặt mày (P3)

0
219

Suốt 25 năm nay, ông ấy đi khắp nơi để tìm anh chỉ với niềm tin, tình yêu dành cho anh không bao giờ ngưng. Sau khi biết thông tin mẹ anh đến TP. HCM, ông ấy đã tìm đến đây, ở trọ, bán vé số sống qua ngày. Mãi tới tận hôm nay, bắt gặp tấm ảnh cưới đặt ở ngoài sảnh, cuối cùng ông ấy cũng tìm được con trai.

Chồng tôi ngồi lặng im, bần thần, đờ đẫn. Rồi người đàn ông ấy hỏi vì sao mẹ anh lại phản bội ông? Bà im lặng. Một lúc sau, bà mới nói vì thiếu vắng tình cảm, vì ông cứ đi biền biệt, bà cô đơn quá. Và vì ông quá nghèo, bà lại muốn có một cuộc sống sung túc hơn.

Nhưng rồi mẹ chồng tôi bật khóc, kể rằng 25 năm qua, bà chưa từng hạnh phúc. Tất cả cũng vì ân hận, day dứt với chồng cũ. Người chồng mới, cũng là người đàn ông bà bỏ đi cùng, ngoài bề mặt thì hạnh phúc thế nhưng thật ra hai người mâu thuẫn từ lâu rồi. Đâm lao thì phải theo lao, vả lại bà còn vì con trai nên buộc phải đóng tròn vai người phụ nữ hạnh phúc dù đêm nào cũng khóc cạn nước mắt.

Bà vừa nói thế, chồng tôi đã giận dữ đứng dậy, hất đổ cả khay nước trên bàn. Chưa bao giờ tôi thấy anh giận dữ và đáng sợ đến thế. Con người hiền hòa trước kia cứ như biến mất, thay vào đó là một người bị tổn thương, đang tuyệt vọng đau khổ.

Anh chất vấn mẹ mình và người đàn ông mà anh từng thân thiết gọi là “bố” trong sự cay đắng lẫn thất vọng. Hai người họ đã giấu anh một bí mật kinh hoàng và lừa dối anh suốt bao nhiêu năm qua. Cú sốc này với anh mà nói là một sự đả kích quá lớn.

Với một người tôn thờ bố mẹ như D, có lẽ anh đã hụt hẫng lắm. Vì thế, anh giận dữ cũng là điều dễ hiểu. Tôi chỉ không ngờ, sau khi chất vấn bố mẹ mình xong, anh lại thu dọn đồ đạc rồi chuyển đến ở với bố ruột anh. Trước khi đi, anh hỏi tôi có đi cùng anh không? Dĩ nhiên là tôi đi cùng. Chỉ là tôi không nghĩ, cũng chẳng ai nghĩ, D lại chọn lựa như thế.

Chúng tôi chuyển đến căn nhà trọ chật chội, nóng bức của bố anh để ở. Căn phòng trọ có một căn gác và đó là nơi vợ chồng tôi ngủ. Đêm tân hôn của chúng tôi cũng diễn ra trên đó và trong tâm trạng chẳng mấy vui vẻ, thoải mái gì.

Mấy ngày nay, ngày nào mẹ anh cũng tìm đến xin lỗi, van xin anh trở về. Bà nhận sai và hứa sẽ mua nhà cho bố ruột anh ở. Nhưng D kiên quyết không tha thứ, lại còn buông lời khó nghe với bà. Thú thật, mọi chuyện diễn ra bất ngờ quá nên chúng tôi đều chưa thích ứng được. Chỉ là thấy mẹ anh hốc hác, tiều tụy, tôi cũng thương quá. Hơn nữa bố nuôi anh cũng đã đối xử với anh rất tốt chứ không hắt hủi gì. Vả lại chúng tôi không thể cứ sống mãi trong căn nhà trọ này được. Liệu tôi có nên đồng ý với mẹ anh, đứng tên mua nhà bằng tiền của mẹ chồng rồi khuyên bố con anh chuyển đến ở không? Giờ tôi phải làm gì để hòa giải các mối quan hệ này đây?

(thunhumi…@gmail.com)

Theo Afamily