Đi tìm cảm giác ngấu nghiến của tình yêu

0
8

Kechiche đã mang đến một bộ phim giàu cảm xúc và sự phức tạp phi thường.

Bộ phim với đề tài đồng tính nữ mang lại nhiều khoái cảm, nhiều xúc động nhất về tình yêu , gây ra nhiều tranh cãi trong giới phê bình phim vì nhiều cảnh nóng táo bạo, trần trụi nhưng xuất sắc giành Cành Cọ Vàng tại LHP Cannes 2013 .

Bộ phim đặc tả quá trình loay hoay đi tìm bản năng thật, sự thức tỉnh tình dục của cô gái 17 tuổi Adele ( Adele đóng) học sinh trung học, và mối tình của cô với Emma ( Lea Seydoux ), sinh viên nghệ thuật lớn tuổi, tự tin.

Có một sự pha trộn tàn khốc giữa sự khêu gợi và nỗi buồn trong bộ phim được đạo diễn đạo diễn Abdellatif Kechiche ghi lại một cách ấn tượng và riêng biệt. Bộ phim khiến bạn ’suy nghĩ lại’ về vấn đề tình dục ‘nhàm chán’ trước đó trong các bộ phim, vì nó thực sự bùng nổ và gợi cảm.

Bộ phim mở đầu với hình ảnh Adele đầu bù tóc rối, một Adele với đôi mắt buồn luôn vô định tìm điều gì đó trong thế giới tưởng như quen thuộc quanh cô. Dù là học sinh giỏi, thích văn học và đọc rất nhiều sách, được đánh giá xinh đẹp nhất nhì khoa, nhưng ngay từ những phút đầu của bộ phim cho thấy một Adele cô đơn, lạc lõng giữa chúng bạn.

Trong quá trình tìm kiếm bản thân, Adele không thực sự hiểu bản thân muốn gì, cảm xúc ‘giới tính’ thế nào nên đã thỏa hiệp với chính mình để lên giường với bạn trai thích cô. Nhưng sau tất cả là sự trống rỗng và không chút cảm xúc.

Cho đến khi người bạn gái cùng lớp khen Adele xinh đẹp, như một phản ứng tự nhiên, cô đỏ mặt và đầy cảm xúc với nụ hôn đồng giới đầu tiên. Khoảnh khắc ấy cô lờ mờ nhận ra bản năng của mình. Ngày hôm sau, khi tan học, Adele vội tìm người bạn đã hôn mình và ôm hôn vội vã như tìm thấy sự đồng cảm. Nhưng người bạn từ chối và nói đó chỉ là phút ngẫu hứng.

Adele như rơi vào chiếc hố, đầy hụt hẫng. Dường như cô bị bỏ lại, dường như bị quay lưng. Vào thời điểm đó, khi bị bạn cùng lớp phát hiện vào câu lạc bộ của người đồng tính, bản thân cô vẫn muốn phủ nhận mình, xông vào đánh bạn để bảo vệ luận điểm mình không phải là ‘con les ’.

Nữ sinh 17 tuổi không còn tìm được tiếng nói với bất kì ai, mối quan hệ với chàng trai không mang lại cho cô ấy niềm vui nên trong nội tâm cô có chuyển biến đột phá khi gặp Emma . Giữa phố đông tấp nập, cô ấy trao đổi ánh mắt với Emma tóc xanh, hơi già, tự tin đang đi dạo trên phố, số phận của cô ấy đã được niêm phong. Nó không phải là tiếng sét ái tình, mà đơn giản như ánh mắt chạm vào tâm hồn đang lạc lõng của Adele. Và mối quan hệ của cô với Emma khi ấy càng trở thành một cuộc trốn chạy đáng hoan nghênh.

Những mối tình đầu luôn giống nhau và luôn luôn khác biệt. Sự táo bạo của bộ phim Màu xanh nồng ấm của đạo diễn Abdellatif Kechiche không nằm ở chỗ nó kể câu chuyện về mối tình đầu đồng giới mà nó ghi lại cảm giác ngấu nghiến của tình yêu đầu tiên một cách mạnh mẽ và dễ cảm nhận. Đối với Adèle, người yêu của cô đại diện cho sự khác biệt và thách thức. Emma là một nghệ sĩ. Cô ấy nổi loạn một cách tự giác và không hề xấu hổ về giới tính của mình.

Đi tìm cảm giác ngấu nghiến của tình yêu - Hình 2

Để đặc tả tâm trạng của nhân vật một cách sắc nét, nhà quay phim luôn thực hiện các cú quay cận mặt. Các cuộc đối thoại với các khuôn mặt rất gần nhau, từng cái nhíu mày, từng cử động quẹt mũi, những ham muốn, nhục dục… đều được đặc tả vừa tinh tế, vừa trần trụi. Khi miêu tả về một mối tình trẻ, nhân vật trong Màu xanh nồng ấm thân mật đến mức ngột ngạt.

Các nữ diễn viên Exarchopoulos và Seydoux cống hiến hai trong số những màn trình diễn tuyệt vời nhất, không thể tin được. Chắc chắn, có yếu tố mãn nhãn trong những cảnh quay, nhưng rõ ràng rằng Kechiche đang trưng bày vấn đề tình dục đồng tính nữ để thể hiện sự táo bạo của mình. Kết quả là trống rỗng và không có niềm vui, đặc biệt là so với sự thân mật sôi động mà Exarchopoulos và Seydoux mang lại cho rất nhiều khoảnh khắc khác nhau trên màn ảnh. Cả hai đều bị cuốn vào cơn say mê phóng túng, mà đôi khi đe dọa nhấn chìm và lấn át họ.

Đối với cảnh quan hệ tình dục được bàn luận nhiều, rõ ràng là thời khắc quan trọng của bộ phim, nó thật là máy móc đến mức người ta thấy mình chỉ đơn giản là ngưỡng mộ da thịt đẹp đẽ của các nữ diễn viên. Có vẻ như không phải là ngẫu nhiên khi những bức ảnh này gợi lại những bức ảnh khoả thân của Gustave Courbet, chẳng hạn như Sleep (1866), mô tả một cặp đồng tính nữ quấn lấy nhau trong hạnh phúc – một kiệt tác của hội họa thế kỷ 19 đã hơi lỗi thời trong quan điểm mãn nhãn về ham muốn của phái nữ. Courbet’s The Origin of the World (1866), tầm nhìn về giải phẫu phụ nữ như một nguồn sức mạnh bí ẩn, tươi tốt, cũng tóm tắt cách tiếp cận của bộ phim đối với tình dục nữ giới.

Đạo diễn Kechiche đã nói rằng anh ấy muốn quay những cảnh thân mật giữa những người phụ nữ để giống với hội họa và điêu khắc, và đáng tiếc thay, anh ấy đã thành công. Justin Chang của tạp chí Variety nói rằng bộ phim ẩn chứa ‘những cảnh quay về tình dục đồng giới nữ dữ dội nhất mà ông biết gần đây.

Bộ phim dài ba tiếng đầy cảm xúc mối quan hệ mười năm của họ. Nó di chuyển một cách nhẹ nhàng. Không có thời gian cho những chi tiết nhỏ trong cuộc sống theo hướng của Kechiche . Những cảnh hội thoại tự nhiên kéo dài mà không nhất thiết phải biểu thị bất cứ điều gì.

Adèle không phải là một cô gái ngốc nghếch nhạy cảm đã khóc khi đọc những bài thơ hoa mỹ. Cô ấy là một cô gái khiêu gợi và muốn trở thành một giáo viên. Khi cô ấy khóc, cô ấy là một mớ hỗn độn bồng bột. Những cảnh quan hệ tình dục bằng đồ họa được nói nhiều khiến mối quan hệ của họ trở nên dễ dàng hơn.

Emma sẵn sàng công khai người yêu là Adele với gia đình. Adele cũng mạnh dạn hơn với việc lần đầu chấp nhận ăn hàu như cột mốc đánh dấu biến chuyển trong tâm lý về mối quan hệ. Adele đã dấn thân hơn trong việc khám phá bản năng của mình.

Đi tìm cảm giác ngấu nghiến của tình yêu - Hình 3

Mái tóc xanh nổi loạn của Emma biến mất trong phần hai ám chỉ sự thay đổi tính chất trong mối quan hệ này, trưởng thành hơn trong vai trò mới, tụ hội những cảm xúc thảm khốc của chủ nghĩa hiện thực.

Đến phần này, gương mặt cận ít được quay hơn, khuôn hình không còn quá gắn chặt vào những khuôn mặt, mạch phim cũng lề rề hơn, đôi lúc dàn trải và thiếu gắn kết hơn.

Cũng không còn những cuồng nhiệt, say mê thủa ban đầu nữa, nụ hôn cũng hời hợt hơn vì lý do rất đỗi là phụ nữ như cách che dấu sự đi xuống của mối quan hệ. Mỗi người có những bận tâm của riêng mình.

Trong bữa tiệc vinh danh người bạn gái nghệ sĩ của mình, Adele chuẩn bị rất chu đáo. Khi buổi tối trôi qua, Adele truyền tải sự cô đơn và khó xử của mình giữa một đám đông thượng lưu xa lạ và lớn tuổi bằng sự tinh tế đến đau đớn. Và mối quan hệ tình cảm rạn nứt khi Adele rơi vào hố của cô đơn và ngoại tình với đồng nghiệp nam. Phát hiện sự thật này Emma không thể tha thứ cho Adele.

Họ chia tay trong nước mắt, cùng những dằn vặt và đau khổ. Adele rời đi và sống bình thường với vai trò là giáo viên, cảm giác trống trải, thiếu tình yêu luôn xâm chiếm Adele. Trong ngày lễ hội của trường, Adele tham gia nhảy, âm nhạc vui nhộn nhưng không thể che dấu hay chìm lấp được nỗi cô đơn, thiếu kết nối của Adele với cuộc sống xung quanh. Dù rằng, cô ấy được yêu thương, được cảm ơn, được trân trọng, nhưng sau những khoảnh khắc ấy, Adele ngồi khóc, quẹt nước mắt với màu đen loang lổ của mắc ca ra. Còn nỗi cô đơn nào hơn thế, chỉ còn lại cô với chính nối buồn mênh mang không cất nên lời.

Đi tìm cảm giác ngấu nghiến của tình yêu - Hình 4

Dù rằng Adele vẫn mang một chút hy vọng khi sửa sang quần áo đẹp để đến buổi triển lãm của Emma, nhưng cô nhanh chóng nhận ra mình không thuộc về nơi ấy.

Bộ phim đã khép lại đầy u buồn với nỗi cô đơn trải dài, mênh mang trong bầu trời màu xám. Một chàng trai đuổi theo cô nhưng đã hoàn toàn lạc bước… như tiếp tục một hành trình khác vô định mà không ai có thể thấu hiểu. Khi cô ấy bước đi không chắc chắn khỏi phòng trưng bày ở phần kết của bộ phim, cảm giác như thể thế giới đã kết thúc. Và không còn màu xanh nồng ấm trong lòng cô!

Theo Vietgiaitri