Đuổi tôi đi khỏi nhà vì cho mẹ đẻ tiền, vài hôm sau chồng đã phải quỳ trước cổng nhà tôi vì tờ giấy này

Tôi chẳng sợ gì mà không đi cả, trước khi đi còn quay lại nhắn nhủ chồng là đừng bao giờ ân hận.

0
194

Từ trước tới giờ, tôi sống rất độc lập. Tôi đi làm kiếm ra tiền, bản thân đã không phụ thuộc kinh tế với chồng nên đừng mong có thể kiểm soát tôi, nhất là vấn đề tiền bạc. Tôi cũng có một nguyên tắc cho riêng mình, mặc dù tôi lấy chồng sớm nhưng không có nghĩa là tôi không quan tâm đến bố mẹ đẻ của mình. Hàng tháng tôi gửi tiền về cho bố mẹ sinh hoạt, tính ra chẳng bõ bèn gì so với số tiền bố mẹ đã bỏ ra để nuôi dưỡng tôi thành đạt như bây giờ.

Hàng tháng cho bố mẹ bao nhiêu, chồng tôi là người rõ hơn ai hết. Bấy lâu nay anh chẳng nói gì. Tự nhiên hôm qua lại cấm tôi không được cho bố mẹ tiền với lý do con gái đi lấy chồng xem như hết nghĩa vụ với nhà mẹ đẻ. Mẹ chồng tôi từ quê mới lên cũng thêm thắt vào: “Mẹ thấy nó nói đúng. Con lấy chồng còn te tắt nhà mẹ đẻ là không được. Người ngoài biết được lại cho rằng bố mẹ con không biết dạy con”.

Nghe đến đấy tôi đã tức rồi. Nhưng vì là mẹ chồng nên tôi vẫn từ tốn nói chuyện. Tôi có điều kiện thì cho bố mẹ tôi, như thế chẳng có gì là thiệt cả. Vậy mà mẹ chồng tôi lu loa lên là tôi cãi bà. Rồi bà còn giả vờ lên cơn đau tim và bảo chồng đuổi tôi đi. Chồng tôi cuống quá nên nghe lời mẹ, chỉ tay đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi chẳng sợ gì mà không đi cả, trước khi đi còn quay lại nhắn nhủ chồng là đừng bao giờ ân hận.

Ngay sáng ngày hôm sau, tôi gửi đến cho chồng một tờ giấy thu chi. Trong tờ giấy đó, tôi cho anh biết một tháng chúng tôi đã chi cho những khoản gì, lương của anh có thấm tháp là bao so với mức tiêu mà chúng tôi bỏ ra. Còn phần thu, tôi cũng nói thẳng là mình có tiền riêng bên ngoài. Nếu chúng tôi ly dị, chồng tôi là người thiệt vì khoản riêng ấy đã được tôi đầu tư từ khi chưa cưới.

Ngoài số tiền chung và các khoản tích lũy với chồng, tôi còn đầu tư một số tiền không nhỏ cho kinh doanh. Đó là số tiền mà tôi đã tích cóp trước khi kết hôn, tôi chưa từng xem đó là tài sản riêng. Nhưng đó cũng là vật ngoài thân mà tôi không cho chồng biết. Tính đến nay, số tiền lợi nhuận mà tôi thu về là một con số khá lớn. Nhờ đó, cuộc sống của vợ chồng tôi có dư giả hơn. Chúng tôi lo được cho bố mẹ chồng, em chồng ăn học, sinh hoạt gia đình và tiền tiết kiệm cho con cái.

Đuổi tôi đi khỏi nhà vì cho mẹ đẻ tiền, vài hôm sau chồng đã phải quỳ trước cổng nhà tôi vì tờ giấy này - Ảnh 2.

Đúng như những gì tôi nghĩ, ngay tối hôm sau, chồng tôi đã đến nhà tôi để xin tôi quay về. (Ảnh minh họa)

Đúng như những gì tôi nghĩ, ngay tối hôm sau, chồng tôi đã đến nhà tôi để xin tôi quay về. Nhưng tôi đâu để mọi chuyện trôi qua dễ dàng như vậy được? Tôi gửi cho chồng một lá đơn ly hôn mà tôi đã ký sẵn. Vậy là tối qua, chồng tôi quỳ trước cổng nhà tôi cả tối để xin được hàn gắn.

Tôi biết chồng tôi một phần là ăn năn. Nhưng anh sợ mất đi cuộc sống sung túc ổn định bấy lâu nay đang có hơn. Vì thế tôi đang rất phân vân. Tôi nên làm tới, ly hôn với chồng hay tha thứ cho anh đây mọi người?

SHARE