Đường về quê ăn Tết

0
104

Gửi chị của em, người mà em đang rất ghen tị, vì Tết này chị còn có thể về quê, còn em thì đang ở xứ người tuyết rơi lạnh lẽo.

Em biết chị vẫn đang phân vân không biết có nên về hay không. Nhưng em mong rằng chị sẽ trở về để đón Tết thay cả phần của em nữa.

Đã hai năm rồi chị không về quê ăn Tết chỉ vì một số hiểu lầm, tranh cãi với mẹ.

Giá mà chị trải qua những ngày cô đơn không người thân thích, những lúc mệt mỏi, khó khăn chỉ muốn chạy về nhà như em, để biết chị đang may mắn đến nhường nào.

Thật hạnh phúc vì có người thân, có quê hương để hướng về, để nhắc tới. Mỗi lần em kể về Tết Việt Nam, bạn học của em cứ khen quê mày có vẻ rất thú vị và con người thật tình cảm.

Khi Tết đang về trên quê hương mình cũng là lúc ký ức Tết của em ùa về đầy ắp. Chỉ cần tưởng tượng đến hành trình trở về quê là lòng em đã rộn ràng.

Bây giờ máy bay phổ biến chứ ngày trước chị em mình chỉ toàn đi tàu. Những chuyến tàu chạy về quê, chạy xuyên qua làng mạc, nương rẫy, cánh đồng, dòng sông, thành thị. Những khoang tàu chật ních người và hàng quà Tết, có gương mặt trung niên khắc khổ, có gương mặt em thơ hồn nhiên, nhưng gương mặt nào cũng ánh lên một niềm mong ngóng về nhà.

Tàu về đến ga nào, mình cũng ùa xuống xem những người bán hàng rong bày bán đặc sản Tết quê hương họ, những quầy bánh mứt, hoa quả sống động màu Tết, mùi Tết càng làm cho ta nôn nóng về nhà.

Mình về đến ga tàu thị trấn, ba mẹ sẽ đi xe máy ra đón. Đường về làng ngày Tết đẹp vô cùng. Hai chị em vừa đáp những câu hỏi không hồi kết của ba mẹ “con đi đường có mệt không?”, “con về Tết được lâu không?”, vừa thích thú ngắm nhìn làng quê mình thay da đổi thịt mỗi năm. Có nhà đã xây thêm tầng, có nhà thay mái ngói, màu sơn, có mấy cổng chào vào thôn đã được sơn sửa lại.

Ngôi nhà, mảnh vườn nào cũng như được khoác một tấm áo mới với cây nêu, câu đối, lá cờ đỏ, với cúc, mai, đào rạng rỡ từ ngõ vào đến sân.

Vừa về đến cổng, thằng Út đã chạy ùa ra đón hai chị, miệng liến thoắng hỏi quà. Bà nội từ trong bếp bước ra, bưng bát cháo gà thơm phức. Lần nào về nhà cũng được ăn món cháo gà “huyền thoại” của bà nhưng chưa hề biết chán. Đi tàu xe có say, có mệt mỏi đến đâu chỉ cần nghĩ đến hương vị món cháo gà của bà là sẽ thấy ấm lòng.

Hai đứa đi rửa mặt mũi tay chân rồi sà vào chiếc chiếu hoa còn thơm mùi cói mới. Cả nhà vừa ăn cháo gà, vừa rôm rả bàn chuyện dọn dẹp, trang hoàng Tết. Không cần đợi đến ngày Mùng, Tết đã bắt đầu từ ngay lúc này khi con cháu trở về sum họp, khi ta hào hứng lấy từ ba lô ra những phần quà giản dị nhưng chan chứa yêu thương gửi cho người thân để nhận về nụ cười vui mừng, ấm áp.

Năm nay em không về được, chị hãy thay em mang Tết về nhà, chị nhé!

Theo Dân trí