Gia đình đang êm ấm chị dâu đùng đùng đòi ly hôn, chìa đôi bàn tay cụt 1 ngón khiến bố mẹ tôi ngã quỵ

0
212

Những lời bộc bạch của chị dâu khiến tôi suy nghĩ khôn nguôi…

Anh trai tôi lập gia đình trên thành phố, một phần vì bố mẹ vợ hứa sẽ cho một căn nhà với điều kiện phải sống ở đó, phần khác vì anh cũng muốn lập nghiệp ở mảnh đất đô thị nhiều cơ hội hơn. Chị dâu tuy sinh ra trong một gia đình điều kiện khá giả, bố mẹ kinh doanh nhưng chị ấy lại mang nhiều đặc điểm của kiểu phụ nữ truyền thống. Tức là không hề sang chảnh, khoa trương, ngược lại rất hiền thục, chịu thương chịu khó. Vì con trai lấy được một người vợ tuyệt vời như vậy nên bố mẹ tôi cũng chẳng dám cấm cản. Dù trong lòng ông bà ấy vẫn muốn con trai ở gần để tiện qua lại.

Cảm nhận của tôi về anh trai và chị dâu là hai người họ rất yêu nhau, thậm chí còn cuồng si với đối phương. Từ hồi anh đưa chị ấy về nhà ra mắt, không có một lời đàm tiếu nào được lan truyền vì anh tôi tỏ thái độ gay gắt nếu bất cứ ai phê phán, trách móc người yêu mình. Tính đến thời điểm hiện tại, anh trai và chị dâu đã lấy nhau được 3 năm rưỡi, có một đứa con 2 tuổi hơn. Cuộc sống tôi nghĩ là ổn định, cho dù anh trai tôi nghề nghiệp chẳng ổn định, nhưng dẫu sao đằng ngoại nhà ấy cũng giàu có, luôn hỗ trợ được khi cần.

Khoảng 1 năm trở lại đây, anh chị ít về quê hẳn. Bình thường trước đó cứ khoảng 2 tháng là họ lại về một lần. Ban đầu tôi chỉ nghĩ do tình hình dịch phức tạp nên không tiện đi lại nhiều. Nhưng hóa ra, hôn nhân của anh trai với chị dâu tôi đang gặp trục trặc rất lớn. Tôi ngấm ngầm để ý bởi mỗi lần họ về nhà đều cãi nhau rất nhiều. Chị dâu mặt nặng mày nhẹ quát chồng, anh trai tôi thì cũng chẳng vừa khi văng tục chửi bậy. Tôi lên tiếng góp ý anh chị hãy nể mặt bố mẹ thì họ mới ngừng cãi nhau một chút.

Đợt nghỉ lễ vừa rồi, bố mẹ tôi bảo hai anh chị về quê vì hai ông bà cũng nhớ cháu nội. Tuy nhiên, chị dâu lại bất ngờ thông báo một tin sốc khiến bố mẹ tôi điêu đứng. Chị ấy muốn ly dị chồng. Mẹ tôi chỉ nghe qua thôi cũng khóc nức nở, liên tục hỏi lý do vì sao. Lúc này, chị dâu mới chìa đôi bàn tay ra và đến tôi cũng cảm thấy sợ sệt.

Bàn tay của chị bị cụt mất ngón út. Vừa chìa tay ra, chị vừa khóc nghẹn ngào: “Bố mẹ nhìn xem, con ở nhà được bố mẹ đẻ coi như công chúa. Vậy mà lấy chồng mới được ít năm đã mất luôn ngón út. Con không thể chịu đựng nổi cuộc hôn nhân này nữa!”

Thấy không khí đang căng thẳng, mọi người như nghẹn họng, tôi mới buột miệng lên tiếng: “Anh đã làm gì chị dâu để chị ấy ra nông nỗi này?”. Đáp lại câu hỏi của tôi, anh trai chỉ vò đầu bứt tai, thở dài khó chịu. Chị dâu như bị dồn nén quá nhiều tâm tư nên đã kể hết:

“Anh trai em không chịu làm lụng gì hết, chỉ biết ăn chơi tiêu tiền của bố mẹ vợ. Đã vậy, việc trong nhà thì nhác. Thử hỏi hơn 3 năm vừa qua, anh ta vào bếp giúp vợ, rửa bát lau nhà được mấy lần? Chỉ vì đứa con, chị đã nghĩ cuộc hôn nhân sẽ cải thiện. Ngờ đâu, anh ta lại nảy nòi ra thêm tật gái gú.

Bố mẹ ạ, con không hề nói điêu một lời nào. Chồng con ngoại tình, con đều có bằng chứng. Vì quá đau buồn nên trong một lần làm bếp, chị mới ức chế tới nỗi chặt cụt ngón út của mình. Có một người chồng thế này, thử hỏi tâm trí có yên ổn nổi không?”

Gia đình đang êm ấm nhưng chị dâu đùng đùng đòi ly hôn chồng, chìa đôi bàn tay cụt một ngón khiến bố mẹ tôi ngã quỵ - Ảnh 2.

Ảnh minh hoạ.

Bố mẹ tôi quay sang chỉ trích anh trai, xin lỗi chị dâu và cầu xin chị hãy nghĩ về đứa con mà nhẫn nhịn thêm. Anh trai cũng sẽ cần thời gian để từ từ thay đổi. Riêng tôi lại nghĩ khác. Anh trai mình như vậy, chắc chắn khó mà thay đổi về sau này. Song là người trong nhà, tôi cũng chẳng muốn thấy anh chị phải chia cách, khổ nhất sẽ là đứa bé.

Mẹ tôi cầu xin tiếp hãy để bà ấy lên thành phố khoảng 2 tháng, đỡ đần công việc nhà cửa để anh chị có thời gian bên nhau hàn gắn tình cảm. Nhưng tôi biết rằng 2 tháng ấy sẽ chỉ trở thành công cốc. Tại sao bao oan trái lại dồn vào gia đình tôi thế này…