Khi mẹ chồng té ngã nhập viện vì trông cháu, chị dâu tôi dửng dưng nói một câu khiến bố tôi phải viết giấy từ dâu

Chuyện cũng đã rồi nhưng tôi vẫn không thể ưa nổi chị dâu mình.

0
310

Anh trai tôi lấy vợ là một tin buồn đối với cả nhà. Nói ra thì có vẻ ngược đời nhưng cả nhà tôi chẳng ai thích chị dâu. Chị ấy học cao mà cách ăn nói băm bổ và kiểu ăn mặc thì hở trên hở dưới. Dù là giáo viên cấp 3 nhưng chị ấy vẫn rất vô tư và hồn nhiên trong cách hành xử với người lớn tuổi.

Bản thân tôi cũng đã có chồng và làm dâu nhưng tôi lại không thích chính chị dâu mình. Ai chẳng đi làm 8 tiếng như nhau mà chị dâu luôn than vãn mệt mỏi, đau đầu. Trong khi đó, thời gian chị trống còn nhiều hơn nhân viên nhà nước chúng tôi.

Chị dạy chỉ có một buổi chiều mà đi về chẳng bao giờ nấu ăn. Mẹ tôi vừa giữ con cho chị vừa phải nấu cơm nước hầu hạ con dâu. Nếu mẹ không nấu thì anh tôi nấu. Anh tôi không nấu nữa thì tự ai lo thân nấy. Tôi thật không hiểu nhà có con dâu để làm gì?

Rồi chuyện ăn mặc. Tôi thấy giáo viên đa số ăn mặc rất trang nhã. Thế mà chị dâu tôi mặc toàn váy ngắn hở đùi, xẻ giữa đến trường. Còn chuyện đi chơi, chị dâu tôi mặc quần sort ngắn ngũn, áo hai dây hở cả nửa bầu ngực ra. Mẹ tôi nóng mắt quá, nhắc chị ấy khoác thêm cái áo thì chị ấy dửng dưng không nói rằng mà bỏ đi.

Mà đã có gia đình chồng con rồi nhưng chị dâu tôi vẫn rất thích đàn đúm bạn bè. Có hôm tôi nghe tin chị ấy đi chơi tới tận 11 giờ khuya mới về. Công việc nhà đã chẳng đụng gì đến, mà ngay cả con trai cũng vứt hẳn cho ông bà.

Con trai chị nay được 2 tuổi. Thằng bé hiếu động, đáng yêu. Từ khi bé được 6 tháng tuổi thì người trông nom nó là mẹ tôi. Nhiều khi thấy mẹ già yếu mà phải chăm bẵm một đứa trẻ, tôi lại thấy xót lòng. Ấy vậy mà chị dâu tôi vẫn có thể trơ trơ bỏ đi chơi.

Khi mẹ chồng té ngã nhập viện vì trông cháu, chị dâu tôi dửng dưng nói một câu khiến bố tôi phải viết đơn từ dâu - Ảnh 2.

Chị dâu tôi vùng vằng bế con đi mà không gọi điện hỏi han mẹ tôi một tiếng. (Ảnh minh họa)

Hiện nay, chị dâu tôi đã bế con bỏ về ngoại. Chẳng là mẹ tôi trong lúc trông cháu thì bị ngã bậc thang. Tuổi đã già yếu, cộng với bị ngã nặng khiến bà suy sụp hoàn toàn. Bệnh tim lại tái phát. Cả nhà tôi nháo nhào đưa mẹ đến bệnh viện cấp cứu.

Anh tôi gọi điện cho chị dâu. Chị ấy đang đi chơi với bạn bè. Nghe tin, chị ấy dửng dưng nói qua điện thoại: “Mẹ ngã thì tự ngã thôi, rồi sẽ khỏe ra chứ việc gì mọi người phải hoảng”. Nói rồi chị ấy cúp máy. Anh tôi tức xanh mặt nên mắng chửi chị không tiếc lời ngay trong bệnh viện.

Khi mẹ tạm thở được, anh tôi về nhà lấy quần áo cho bà thì gặp chị dâu về. Họ cãi nhau gì đó. Rồi anh tôi thẳng tay đuổi chị dâu đi.

Giờ thì cả nhà tôi vẫn đang chăm mẹ tôi. Chị dâu tôi vùng vằng bế con đi mà không gọi điện hỏi han mẹ tôi một tiếng. Bố tôi giận quá viết luôn đơn từ mặt dâu. Thế mới nói, làm dâu để được thương thì mình phải biết sống. Sống như chị dâu tôi, có Thánh cũng không thương nổi. Giờ tôi chỉ mong anh tôi nhanh li hôn luôn thôi.

SHARE