Không muốn nhận lại bố sau 18 năm bị bỏ rơi

0
225

Năm 6 tuổi, bố bỏ mẹ con tôi để có gia đình khác, dưới tôi còn có hai đứa em sinh đôi.

Mẹ ôm hai em ra đi, còn tôi ở lại nhà nội, ở được một năm nội bệnh nên bác (anh trai bố) đưa tôi về ở cùng. 7 tuổi tôi đã cảm nhận hết những tổn thương và tủi thân, khi bác trai không có nhà là tôi chịu sự chì chiết, la mắng nặng lời của bác gái. Nhiều lúc tôi bưng chén cơm ăn mà hai hàng nước mắt chảy. Tôi cố tìm bố để về ở cùng nhưng bố chặn mọi liên lạc. Lần cuối cùng tôi gặp bố là khi bà nội qua đời, bố nhìn tôi không nói không hỏi rồi lại đi. Tôi nhờ cô giáo tìm mẹ, rồi được mẹ về đưa lên Sài Gòn sống.

Căn phòng trọ nhỏ bé, lúc nào cũng ngập nước là nhà của ba mẹ con tôi. Lúc đó tôi nhỏ, không hiểu vì sao cơm mấy chị em ăn chỉ toàn rau, lâu lâu mới có trứng, đó là cơm mẹ xin từ thiện. Mẹ làm đủ công việc, chúng tôi đi học về là mẹ nhốt trong phòng rồi mẹ đi bán hàng rong buổi tối. Tôi là chị cả đã sớm thấy những vất vả của mẹ, lại tiếp tục liên lạc nhà nội, tìm bố giúp nhưng chỉ nhận được sự thờ ơ. Thời gian trôi qua, chị em chúng tôi khôn lớn, cả ba đều ngoan, học giỏi và rất thương mẹ. Có lẽ không ai có thể sánh ngang được mẹ trong mắt chúng tôi, mỗi lần nghĩ lại tim tôi co thắt vì thương mẹ, mẹ quá vất vả.

Tôi học xong cao đẳng rồi đi làm để phụ mẹ nuôi hai em. Cách đây mấy tháng, bác tìm tôi qua mạng xã hội, nói rất nhớ các cháu, bố muốn gặp chúng tôi nhưng đang bị bệnh. Tôi trống rỗng, không cảm xúc, nhắn lại là: “Con không có bố, không có họ nội”. Tôi bị bác quát rằng mất dạy, chuyện người lớn trẻ con không được xen vào, trách nhiệm là phải phụng dưỡng ba mẹ, làm tròn chữ hiếu.

“Bác ơi, khi nghe những lời bác nói, nước mắt con lại chảy. Có lẽ con sẽ chấp nhận là người con bất hiếu bởi lòng đã cạn, tình đã dứt, mọi đạo lý bây giờ với con chỉ là con số không, bác ạ”.

Theo vnexpress