Lại đến rồi, tháng của nỗi nhớ mong

0
104

Tháng Chạp về làm lòng người xốn xang như chuyến tàu cuối sắp rời ga, nửa chừng hân hoan, nửa chừng bịn rịn trước khoảnh khắc giao thời. Đan cài trong ta biết bao niềm xúc cảm…

Bỗng nhớ tới câu nói nổi tiếng của nhà văn Vũ Bằng khi nói về tháng Chạp: “Yêu tháng Chạp không biết bao nhiêu nhưng yêu nhất là những ngày giáp tết, thời tiết sao mà đĩ thế, con mắt tấm lòng sao mà đong đưa thế, lời nói, tiếng chào sao mà duyên dáng tơ mơ thế…”

Vùi mình vào nỗi nhớ, vào ký ức của hoài niệm bởi xa quê hương đã lâu cũng vì cơm áo gạo tiền để rồi bất chợt nhận ra rằng đi xa là để trở về, về với tháng Chạp có mẹ có cha, về với những mến thương bình dị trong chiếc nôi quê nhà, và mỗi chuyến trở về lại thấy thêm một lần ta trưởng thành hơn.

Tháng Chạp là tháng bận rộn tất bật. Dọn dẹp nhà cửa mấy chị em trong nhà cũng tị nạnh nhau mách mẹ. Đứa quét mạng nhện đứa lau chùi bàn ghế. Rồi chiếu chăn, mền gối cũng được đem ra giặt giũ, phơi phóng dưới cái nắng hanh hao của tháng Chạp, để bay bớt mùi ẩm mốc và đậm chút hương của gió, của nắng cuối đông. Ấy mà vui đến lạ. Không khí nhộn nhịp hẳn.

Tháng Chạp là tháng của mùi thơm. Thơm của nhang trầm, thơm của mứt gừng, thơm mùi dưa món, thoang thoảng ngô nếp, dìu dịu hoa xoan nở sớm, ngòn ngọt vị mía thắng đường đồ xôi, lâng lâng thơm rượu nếp… ta gọi đó là mùi của cố hương bởi qua bao tháng năm, qua bao bước đường cơm áo, mùi hương ấy luôn hiện diện trong tâm thức mỗi khi tháng Chạp đủng đỉnh về.

Tháng Chạp, vườn rau của mẹ để dành đi chợ bán. Vạt cải ngồng xanh mơn mởn, chùm cau, nải chuối… có khi hậu hĩnh hơn là mẻ cá rô đồng bắt được sau đêm đông của cha. Tiền của mẹ cha bắt đầu từ vậy đó, tích cóp từ những điều rất nhỏ. Nhiều khi cầm xấp tiền lẻ mẹ đưa, dù được xếp phẳng phiu mà vẫn dày cộm lên làm ta phải bật khóc. Mồ hôi, nước mắt của cha mẹ nằm ở đấy cả mà.

Tháng chạp về, là nỗi nhớ những phiên chợ Tết đi cùng mẹ. Lúc còn bé, đi chợ Tết ở quê là một cái gì đó háo hức lạ thường. Những ai sinh ra và lớn lên ở Thành phố sẽ không hiểu được cảm giác cả năm mới được lên thị trấn 1 lần, cứ “mắt chữ a mồm chữ o” sướng không lột tả được. Chỉ biết thế là vui lắm, hạnh phúc lắm. Chợ Tết ở quê không chỉ là nơi để người ta mua sắm, mà còn là nơi trao gửi những thân tình. Chợ có nhiều món hàng được bày bán nào là cá, gà, vịt, hoa quả… rồi đào, quất. Phía bên kia đường những nhành hướng dương mang bao ước nguyện tới mặt trời, rồi hoa cẩm chướng, lay ơn, cúc, đồng tiền…. mỗi hoa một vẻ tô điểm cho bức tranh xuân ở phiên chợ tết thêm sắc hương cùng với lời rao mời mua hoa mà nét mặt ai ai cũng hớn hở “vui như Tết”.

Tháng Chạp là mùa mẹ ra đồng cấy lúa vụ Đông Xuân dù cho mưa phùn gió rét căm căm. Xong đồng mới vui tết được. Tôi cũng đã từng bước chân xuống vuông ruộng cha vừa mới cày bừa xong, tay cầm rẻ mạ xanh bắt từng cây mạ cắm xuống đất. Ngước mắt nhìn sang mẹ đang miệt mài cấy, nước bùn bắn tóe lên cả mặt, thời gian khắc nghiệt vẽ những dấu chân chim chằng chịt mà thương xót đến quặn lòng. Thương mẹ lội ruộng cấy lúa đồng xa cho con có cái ăn cái mặc, học hành cho đời bớt cơ cực, cho bằng bạn bè. Lo cho mẹ vất vả làm đồng trong mưa rét, tôi bảo mai này đi xa hễ mùa đông đến sẽ về cấy lúa. Mẹ mắng “ăn chưa no, lo chưa tới” hứa chỉ là hứa. Bây giờ nhớ lại thương mẹ ngập lòng.

Những tờ lịch cuối cùng cứ dùng dằng như muốn níu kéo chút thời gian của năm cũ. Tháng Chạp bâng khuâng trong mênh mang nỗi niềm chờ đón mùa Xuân.

Tháng Chạp về là mỗi lần ta thấy mình lớn lên, vững vàng hơn để chiêm nghiệm về cuộc đời nhiều biến động và gửi vào Giêng, Hai bao ước vọng đong đầy.

Theo Dân trí