Lấy được cô vợ trẻ trung, hiền lành, không ngờ đêm tân hôn tôi phải bỏ ra ngoài, chỉ thiếu nước viết đơn ly hôn ngay lập tức

0
373

Tôi vừa mới lấy vợ được tròn 1 tuần, thế nhưng không những không hạnh phúc, đó lại là tuần đầy sóng gió của hai đứa. Tôi với Th ngay sau đêm tân hôn không trọn vẹn, hai đứa hoàn toàn im lặng, chỉ như người dưng sống cùng nhà vậy.

Tôi hiện 34 tuổi, đang điều hành một công ty nhỏ nhưng doanh thu lại rất ổn. Sau gần chục năm gây dựng thì đó cũng được coi là trái ngọt của tôi. Ổn định về mặt tài chính rồi tôi mới dám nghĩ tới chuyện yêu đương và kết hôn. Đó là lý do các bạn cùng trang lứa làm bố mẹ của 2, 3 đứa, thậm chí con học tiểu học rồi tôi mới lấy vợ.

Th – vợ tôi là người con gái xinh xắn, hiền lành, nhỏ nhẹ. Tôi quen em khi em nộp đơn xin việc vào vị trí trợ lý của công ty. Nhưng vì em không giỏi ngoại ngữ, lại có chút nhút nhát nên tôi đánh trượt. Song ấn tượng sâu sắc với người con gái này, tôi đã nhắn tin làm quen, hẹn đi cà phê, rồi tán tỉnh, và cuối cùng cũng cưới được cô ấy.

Lấy được cô vợ trẻ trung, hiền lành, không ngờ đêm tân hôn tôi phải bỏ ra ngoài, chỉ thiếu nước viết đơn ly hôn ngay lập tức - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Suốt thời gian yêu, tôi cũng nói thẳng tôi hơi khô khan, lại bận rộn nên từ lúc ra trường không yêu ai. Tôi cũng không yêu cầu gì nhiều về bạn đời, chỉ cần quan tâm gia đình một chút thay tôi, và đặc biệt là… còn trinh trắng.

Có thể nhiều người nghĩ rằng tôi cổ hủ, nhưng tôi suốt bao năm chưa từng đi quá giới hạn với cô gái nào, tôi cũng có quyền yêu cầu như thế ở bạn đời của mình chứ?

Phần về Th, tôi thực ra chỉ đoán thôi. Khi yêu em, tôi cũng nhiều lần chia sẻ về quan điểm của mình, Th không đồng tình cũng không phản đối. Em bảo tùy từng người, từng hoàn cảnh, tôi cũng gật gù: “Đúng vậy, anh biết anh hơi truyền thống nên cũng không ép các đôi khác phải theo mình. Nhưng riêng anh thì yêu cầu như vậy!”

Th vâng dạ, rồi chuyển chủ đề. Điều đó làm tôi cho rằng người yêu mình cũng chưa từng làm chuyện ấy với những bạn trai trước đó.

Ngoài yêu cầu hơi cứng nhắc ấy ra, Th cũng hay khen tôi trước mặt bạn bè là chín chắn, chân thành, tốt với bạn gái. Tôi xứng đáng là chỗ tựa cho cô ấy mai này.

Yêu nhau được 5 tháng, Th ra trường và tôi lập tức xin cưới. Tuy nhiên, vì phải chờ ngày đẹp rồi này kia, tận tuần trước hai đứa mới tổ chức đám cưới. Nói thêm, suốt thời gian yêu cũng như sau khi ăn hỏi, dạm ngõ, tôi vẫn không làm gì Th. Tôi muốn dành cho đêm tân hôn.

Nào ngờ, đêm ấy của hai đứa lại không trọn vẹn. Th không có một dấu hiệu gì của cô gái còn trong trắng. Rồi Th thú nhận rằng cô ấy đã từng trao cho người yêu đầu tiên ngay hồi năm đầu đại học. Tôi quá sốc, bởi lúc đó Th còn quá trẻ, đặc biệt cô ấy lại lừa dối tôi suốt thời gian yêu.

Ngay khi biết sự thật, tôi buông vợ ra, ngồi thẫn thờ ngoài ban công và châm thuốc. Tôi rất đau lòng, cứ nhắm mắt lại nghĩ tới cảnh vợ mình trong vòng tay người khác. Th có qua ôm tôi, năn nỉ rồi xin lỗi, nhưng tôi hất ra. Tôi chưa thể chấp nhận được sự thật này.

Nhưng sau nhiều lần bị tôi phũ, Th đã bật khóc rồi trách tôi:

– Không còn trong trắng thì sao chứ? Vốn dĩ em yêu ai cũng hết mình, thời điểm em yêu người cũ em cũng nghĩ, và cũng mong đó là người cuối cùng của em. Em cũng nghĩ rằng trước sau gì cũng thuộc về nhau, vượt rào sớm một chút thì cũng chẳng vấn đề gì.

Khi yêu anh em cũng sẵn sàng nếu như anh đòi hỏi. Em nghĩ đó chẳng phải chuyện gì xấu xa cả, chỉ khiến tình cảm thêm khăng khít thôi. 

– Em nghĩ như thế, thì đi tìm mấy thằng đàn ông lúc nào cũng gạ gẫm người yêu lên giường ấy. Tôi không thế, tôi coi trọng chuyện đó và cũng nói rõ với em từ đầu rồi. Thế mà em vẫn lảng tránh và lừa dối tôi? Em nghĩ rằng gạo nấu thành công thì sẽ không thay đổi được sao? Không đâu, tôi cưới em được thì cũng bỏ được!

– Đồ tồi, anh có thể nói như thế với vợ của anh à? Thế anh lấy tôi chỉ vì nghĩ rằng tôi là trinh nữ à? Còn mọi cái khác, từ tính cách, con người tôi đều không ý nghĩa gì ừ?

– Ừ!

Rồi Th ném gối, ném sách, ném tất cả những thứ trên giường, trên bàn trang điểm vào người tôi. Tôi không buồn phản kháng. Rồi mệt, cô ấy nằm vật ra giường khóc lóc. Tôi cũng giận nên không buồn dỗ, mà sao phải dỗ trong khi cô ấy là người sai cơ chứ?

Sáng hôm sau, hai đứa vẫn không nói lời nói với nhau. Tôi đưa cô ấy về thăm mẹ chồng, thăm mẹ đẻ, cũng chỉ cố tỏ ra là không có chuyện gì nhưng cả 2 bà đều nhận ra có chuyện. Chúng tôi gạt đi rồi nói do quá mệt.

Tuy giấu người lớn nhưng bản thân chúng tôi hiện giờ vẫn đang im lặng, không ai nói với ai câu gì. Tôi và Th như thể người dưng qua đường dù cùng sống trong 1 căn nhà vậy. Tôi không thể chấp nhận được, còn Th thì vẫn giận dỗi kiểu trẻ con khi thấy phản ứng quá quyết liệt từ tôi.

Nhưng tôi thật sự đã nghĩ tới chuyện sẽ ly hôn. Vì không chỉ bị giảm sút tình cảm với vợ, tôi còn tức giận khi bị cô ấy lừa dối. Tôi có nên chờ một thời gian nữa thì làm đơn không, hay làm luôn để giải thoát cho nhau?

Theo Afamily