Mẹ chồng ngăn đăng kí kết hôn sớm, tới khi cầm giấy siêu âm nàng dâu mới ngã ngửa nhận ra sự thật

Mẹ chồng ngăn không cho đăng kí, bảo khi nào có con làm chưa muộn Thanh cũng không suy nghĩ gì nhiều. Thế nhưng, tới khi nhận thấy sự thay đổi thái độ của cả gia đình chồng, Thanh mới té ngửa nhận ra sự thật.

0
263

Thanh gặp Tuấn tại một quán café nơi cô làm thêm. Lúc đó, anh đã có công việc ổn định, tính tình nho nhã, điềm đạm nên Thanh cũng xuôi lòng. Yêu nhau 4 năm trời, lúc nào Tuấn cũng là người xuống nước trong mọi cuộc cãi vã, giận hờn. Thậm chí, anh chiếu chuộng và nghe lời Thanh tới mức, anh không để cô phải nấu nướng, dọn dẹp bao giờ.

“Em đi làm ở quán café đã phải phục vụ người ta rồi, về nhà hãy để anh được chăm sóc cho em!”

Thanh cảm động lắm. Bố mẹ cô ly hôn từ nhỏ, sống cùng bà ngoại, cho tới khi bà mất thì sang nhà dì nên cô luôn thiếu thốn tình cảm. Nay có một người đàn ông vì cô mà vào bếp, quan tâm, chăm sóc, là bờ vai cho cô nương tựa nên với Thanh, Tuấn là cả bầu trời.

Vậy mà cuộc sống lại như địa ngục từ khi kết hôn. Không phải anh không còn thương cô, không yêu cô mà vì anh quá nhu nhược và phụ thuộc mẹ. Mới cưới, hai vợ chồng bảo nhau xin nghỉ để đi đăng kí thì mẹ chồng gàn: “Hai đứa cứ đi làm đi, không cần phải mất ngày, mất buổi như vậy làm gì. Khi nào sinh con, làm khai sinh cho nó thì đăng ký cũng chưa muộn”. Dù không hài lòng nhưng Tuấn lại thuận tình theo khiến Thanh rất buồn bực.

Cũng may, cưới nhau chỉ chừng 4 tháng, Thanh đã mang bầu. Cả gia đình Tuấn quay sang chiều chuộng cô hết mực. Thậm chí, mẹ chồng còn lo lắng tới mức bắt cô nghỉ 3 tháng đầu sợ thai yếu.

Thanh cũng hơi ái ngại trước sự lo lắng quá đà này nhưng đành phải thuận theo. Cô xin nghỉ và cả ngày chỉ có quanh quẩn với những bức tường. Mọi việc trong nhà khi không có ai thì cô được làm, cứ hễ mẹ chồng thấy cô động vào chuyện bếp núc là lại lôi cô lên nhà.

Thế nhưng, mọi chuyện kết thúc từ khi cô cầm giấy siêu âm về. Mẹ chồng bắt đầu quay ngoắt, thay đổi thái độ ra mặt. Bà cạnh khóe: “Nhà này chỉ cần cháu trai, con gái chỉ tổ ăn hại không được cái tích sự gì”.

Em chồng thì gặp chị dâu cũng không thèm chào hỏi, ăn uống xong nó gọi Thanh lên dọn. Phòng nó, nó cũng mặc đó bắt cô phải lo liệu sạch sẽ, gọn gàng. Còn Tuấn, anh vẫn ôm vợ và thủ thỉ: “Đứa sau mình sẽ phấn đấu lấy thằng cu, em nhỉ. Đừng lo lắng, mẹ mong cháu trai quá nên thấy vọng nhiều thôi.”

Nhưng đó chỉ là những lời dỗ dành khi có 2 đứa ở riêng, mỗi khi giáp mặt với mẹ, Tuấn chỉ lặng thinh. Những lời bóng gió xa xôi thậm chí chửi thẳng mặt, anh cũng chẳng lên tiếng bênh vực.

Tới lúc này, Thanh đã hiểu tại sao bà bảo không đăng ký kết hôn vội. Bà muốn xem cháu nội sinh ra là trai hay gái mới cho phép đi đăng kí. Quá ngột ngạt với không khí ở gia đình chồng, Thanh bàn với chồng cho cô ra Hà Nội đi làm lại, anh đồng ý. Nhưng đâu ngờ anh lại phán câu xanh rờn: “Thôi đi làm cũng được ở nhà ăn bám cũng được tích sự gì đâu.”

Qua ngày hôm sau Thanh cùng chồng khăn gói ra Hà Nội nhưng cả gia đình chẳng ai hỏi han lấy một câu. Tới khi cô chào: “Xin phép mẹ cho vợ chồng con ra ngoài Hà Nội làm tới sắp sinh thì con về!”

Mẹ chồng chỉ nguýt dài: “Cái nhà này như cái chợ, ai thích đến thì đến, không thích người ta lại đi, cần chi phải xin phép hỏi han ai. Không dám, mời chị đi.”

(Ảnh minh họa)

Đi làm được 2 tháng, hai vợ chồng cùng sống trong căn nhà trọ cũng yên bình hơn thì mẹ chồng gọi Tuấn về. Thanh chờ chồng tới hết ngày cuối tuần, anh vẫn chưa ra nên sốt sắng gọi về thì mẹ chồng nghe điện: “Cô gọi nó làm gì, nó còn đi đăng kí kết hôn với cái My.”

Thanh sững sờ, lắp bắp mãi mới lên lời: “Mẹ, mẹ nói vậy là sao? Đăng kí kết hôn gì cơ, con mới là vợ anh Tuấn mà!”

Tới lúc này, mẹ chồng của cô chẳng còn chút giấu giếm: “Tôi cưới vợ mới cho thằng Tuấn rồi, cái My cùng xóm nó có bầu cháu đích tôn cho nhà tôi rồi. Còn cô, chỉ là người ăn nhờ ở đậu nhà tôi bấy lâu nay thôi chứ nó và cô chưa có quan hệ pháp lý gì hết!”

Nói xong, bà cúp máy mặc cho Thanh gào khóc, gọi lại liên tục. Thanh tức tốc bắt chuyến xe về quê nhưng tới gia đình chồng thì bị xua đuổi. Tuấn nhìn cô, đôi mắt có chút áy náy, tội lỗi. Thanh không ngờ, tình nghĩa 4 – 5 năm trời cũng chỉ như thế. Cô quay bước, tự nhủ sẽ sinh con ra và nuôi nấng thật tốt mà không cần sự thừa nhận của gia đình chồng.

SHARE