Mở rộng cửa cho ảnh nude nghệ thuật

Ngay sau “Miền cổ tích” của nhiếp ảnh gia Thái Phiên, công chúng sẽ được thưởng thức một triển lãm ảnh nude nghệ thuật với sự góp mặt của 10 tay máy do Cục mỹ thuật, nhiếp ảnh và triển lãm tổ chức tại Hà Nội vào tháng 7.2018 tới đây.

0
538

Cánh cửa cho ảnh nude nghệ thuật đã mở rộng để từ đây các nghệ sĩ đam mê lĩnh vực này có thể công khai phổ biến tác phẩm cùa mình.

Xưa khó

Phàm cái gì cấm đoán thì càng khiến người ta tò mò. Với các tay máy thích chụp ảnh nude ở Việt Nam thì thời trước chụp môn này là cả một quá trình gian khó. Từ chọn mẫu không hề đơn giản, đến chọn chỗ chụp ở đâu rồi khó nhất vẫn là cách thể hiện. Chụp sao cho nghệ thuật, cho ấn tượng chứ không thể là ảnh dung tục, khiêu dâm.

Bản lĩnh người chụp còn ở chỗ phải chụp sao cho gợi cảm, đam mê nhưng tuyệt nhiên phải có lý trí để không sa vào chỗ “nguy hiểm”, nhưng chụp lạnh quá thì ảnh hoá khô và người mẫu cứng còng. Thế nên có người thích chụp ảnh đen trắng và tạo sự mờ ảo để tính trừu tượng cao hơn. Và chụp xong thì khó phổ biến, chỉ dấm dúi cho nhau xem. Còn nhớ nhà nhiếp ảnh N.K từng chịu “oan khuất” vì “nhận tội” thay cho con mình có giữ một số ảnh “vi phạm thuần phong mỹ tục”.

Thời đó, chụp ảnh nude thì giữa người mẫu và nhiếp ảnh gia không có giao kèo gì cả mà tin nhau, giữ cho nhau.

Nay cũng khó

Nay khó không ở chuyên tìm mẫu, khi nhiều cô gái trẻ sống hiện đại còn tìm đến nhiếp ảnh gia xin chụp. Còn có tay máy tài hoa như Dương Quốc Định lại chọn người mẫu đầu tiên chính là vợ mình. Và ảnh của anh rất đẹp kiểu lãng mạn, mơ màng. Sau này thì anh chọn nhiều mẫu khác và có tâm sự rằng 20 năm chụp nude nghệ thuật chỉ chọn được 10 mẫu vì với anh, người mẫu phải hiểu rõ công việc nghệ thuật và đến với ảnh nude vì tình yêu. Còn nếu để nổi tiếng, câu like thì anh lập tức từ chối dù mẫu xinh đến đâu

Địa điểm chụp cũng dễ tìm hơn, và thường nhiếp ảnh gia đội ngũ theo phụ đèn, đóm và trông chừng.

Cách chụp thì vẫn luôn là thách thức với các nhiếp ảnh gia vì dù có “phù thủy” photoshop hay các phần mềm hiện đại nhất thì cốt yếu ảnh vẫn phải tốt đã. Mọi sự gia cố, chỉnh sửa đến đâu cũng không thể biến ảnh xấu thành tốt được.

Còn phổ biến ư? Nhiếp ảnh gia Thái Phiên rồi cố nhiếp ảnh gia Lê Quang Châu đã nếm đủ “trần ai” của bao thứ cấp phép, rào cản. Thậm chí, có lần cố tác giả Lê Quang Châu tưởng như đã xin được giấy phép rồi thì phút cuối lại bị bỏ dù ông đã mất công xin đủ giấy xác nhận cho phép phổ biến ảnh của người mẫu.

Nay với việc mở cửa cho triển lãm ảnh nude công khai của Cục mỹ thuật, nhiếp ảnh và triển lãm được coi như bước đi mạnh dạn, đổi mới của cơ quan quản lý nhà nước. Thừa nhận vai trò của ảnh nude nghệ thuật trong lĩnh vực nhiếp ảnh và phổ biến ra công chúng để nhằm phân biệt ảnh nude dung tục và ảnh nude nghệ thuật.

Và băn khoăn

Năm 2017, triển lãm ảnh khỏa thân đầu tiên của Hạo Nhiên và những bức ảnh đen trắng khá ấn tượng đem lại nhiều cảm xúc cho người xem.

Còn lần này là triển lãm của nhóm 10 tác giả, nếu nhìn vào những cái tên thì thực ra chỉ khoảng 3 tác giả là có tên tuổi và thâm niên chụp ảnh nude, còn lại với các tác giả xem ra mạnh ở lĩnh vực khác hơn là ảnh nude. Hay nói đúng hơn, trong con đường nhiếp ảnh của mình, họ chỉ đôi ba lần chụp nude như một thứ thay đổi, làm mới mình hay đơn thuần chỉ là thử một lần cho biết.

Và như thế chất lượng tác phẩm khó mà đều, chưa kể không loại trừ có ảnh chưa hẳn đã là nghệ thuật.

Ngay các tác giả tốt được chọn, không chắc họ đã đưa ra tác phẩm tốt nhất mà coi đây chỉ như là bước thử. Đó là chưa kể việc chọn ảnh nude triển lãm lần này sẽ căn cứ vào những tiêu chí cụ thể nào, liệu có cập nhật với xu thế ảnh nude đương đại trên thế giới không, hay vẫn chỉ là loanh quanh vẻ đẹp hình thể với số đo 3 vòng?.

Nhìn thực tế ảnh nude qua những gì được biết thì quả thực số tác giả có những tác phẩm ảnh nude ấn tượng, ẩn chứa những thông điệp sâu xa và giàu tính nhân văn còn quá ít.

Sự hội nhập của ảnh nude Việt Nam và thế giới còn xa, xét ở trình độ chuyên nghiệp.

Theo Dân Trí