Mua tặng cháu chồng cái váy giá bình dân, tôi không ngờ nhận lại thái độ này của anh chị chồng

Tôi đứng sững người, bất ngờ đến độ mắt cay xè, nước mắt chỉ chực chờ chảy ra.

0
281

Hồi mới về làm dâu, tôi ghét chị chồng lắm. Chị ấy là giám đốc điều hành chi nhánh một công ty nước ngoài, lương tính bằng đô. Tuy thế, chị ấy lại tiết kiệm, kĩ tính và khó chịu.

Tôi là công nhân, lương bèo bọt vài triệu một tháng. Chồng tôi cũng chẳng khá hơn. Chúng tôi ở chung nhà với bố mẹ chồng nhưng mọi chi tiêu trong gia đình đều do chị chồng cáng đáng. Hàng ngày, chị đưa tôi 200 nghìn để lo chợ búa. Nếu tôi có mua gì quá tay thì tự chi tiền ra. 

Chưa kể trong bữa cơm, nếu như món nào quá ngon, chị đều hỏi giá tiền và bảo tôi tiết kiệm lại. Mẹ chồng tôi lại đồng ý với cách nói của chị chồng càng làm tôi bực mình hơn. Nhiều lần tôi còn tỏ thái độ chống đối ra mặt nhưng chị đều giả lơ đi.

Chị cũng nói thẳng, tôi đưa chị 200 nghìn tiền điện coi như tự trả tiền điện chúng tôi dùng. Tôi không phải nói xấu chị chồng nhưng chị ấy lương cao, có thể lo cho chúng tôi mà. Về khoản váy áo, dù lương cao nhưng đồ chị mặc còn ít hơn tôi. Quanh đi quanh lại cũng chỉ có vài cái váy công sở, áo sơ mi kín đáo. Ở nhà thì chị mặc mấy bộ hoa mua ở chợ. Vậy chẳng phải là keo kiệt à?

Cho đến khi tôi sinh con, tôi mới hiểu vì sao chị chồng tiết kiệm. Ngay khi tôi có bầu, hàng tháng chị đã mua cho tôi hai lon sữa bầu hàng ngoại cho dễ uống. Quần áo sơ sinh chị mua hết, tôi gần như không tốn một đồng nào. 

Chị còn bảo tôi lựa bệnh viện nào uy tín mà sinh, nếu sinh bệnh viện quốc tế càng tốt. Tôi nói không có tiền, chị bảo cứ để chị lo. Chị tiết kiệm cũng là vì muốn lo cho mọi người trong nhà mọi thứ tốt nhất có thể. Nghe chị nói, tôi phải quay mặt đi để lau nước mắt vì đã từng hiểu nhầm chị. Quả thật, con trai tôi sinh ra, vợ chồng tôi đến một đồng cũng không tốn vì chị đứng ra chi trả mọi thứ.

Mua tặng cháu chồng cái váy rẻ tiền, tôi không ngờ nhận lại thái độ này của anh chị chồng - Ảnh 2.

Nhìn vợ chồng chị, mắt tôi cay xè, nước mắt cứ chực chờ rơi. (Ảnh minh họa)

Đầu năm trước chị có chồng và cất nhà riêng ngay cạnh nhà vợ chồng tôi. Chồng chị là giảng viên đại học, chững chạc, đàng hoàng. Dù có gia đình riêng nhưng hàng tháng, chị vẫn mua sữa, bỉm cho con tôi. Ơn nghĩa của chị, tôi chẳng thể nào quên được.

Chị sinh con, tôi biếu chị 10 triệu. Ngay hôm sau, chị đem qua trả. Chị nói tôi dành dụm mà nuôi con, vợ chồng chị thu nhập cao hơn chúng tôi nhiều nên không cần chúng tôi phải lo lắng. Tôi không nhận, chị nói chị cho con tôi, nếu tôi không lấy, chị đưa cháu cầm, mất ráng chịu. Cực chẳng đã, tôi lại phải cầm số tiền đó.

Hôm qua là sinh nhật con chị tròn một tuổi. Vì vợ chồng tôi mới sửa lại nhà, mua cái xe nên bao nhiêu tiền tiết kiệm hết veo mất. Bí quá, tôi ra chợ, mua cái váy công chúa với giá chưa đến 300 nghìn tặng cháu.

Không ngờ, khi cầm váy, vợ chồng chị lại vui vẻ cảm ơn rồi mặc cho con trong bữa tiệc đông đảo quan khách sang trọng. Gặp ai, chị cũng khoe váy do mợ mua tặng, con mặc rất vừa, rất đẹp. Nhìn vợ chồng chị, mắt tôi cay xè, nước mắt cứ chực chờ rơi. Trên đời này, sao có một người chị chồng tốt như thế, thương yêu em dâu như chị chứ. Nghĩ lại những chuyện cũ, tôi vẫn còn áy náy với chị quá.

SHARE