Nằng nặc đòi vợ xin tiền nhà ngoại mua ô tô để dành vào việc này

Khi tôi và cô bạn đồng nghiệp vừa từ quán ăn bước ra, cô bạn giật tay tôi chỉ về phía đôi tình nhân đang dìu nhau xuống ô tô với vẻ mặt hạnh phúc. Chỉ thoáng nhìn qua đã khiến tôi toàn thân như đóng băng.

0
297
Chúng tôi có một gia đình khá hạnh phúc, đầy đủ. Ảnh minh họa

Chúng tôi đến với nhau rất tự nhiên, không người mai mối, không bố mẹ ép buộc, tình yêu cứ thế nảy nở, sau ba năm thì đơm hoa kết trái với một hôn nhân viên mãn, hai năm sau chúng tôi có một cô con gái xinh đẹp.

Nhà chúng tôi đều ở tỉnh lẻ. Nhờ ông bà nội chúng tôi mua được mảnh đất ở ngoại thành Hà Nội, cộng thêm với tiền tiết kiệm của hai vợ chồng mấy năm sau, chúng tôi xây được ngôi nhà 3 tầng khang trang. Vậy là chúng tôi đã có một chốn an cư lạc nghiệp vững chãi, một gia đình nhỏ hạnh phúc, một công việc ổn định.

Dịp cuối năm, gia đình tôi có về quê chồng ở Thanh Hóa ăn Tết đồng thời họp lớp cấp 3 của chồng, do đi lại xa xôi nên chúng tôi thuê ô tô tự lái về quê. Lần đầu đi họp lớp với chồng, tôi ngỡ ngàng khi chồng mình được các bạn cùng lớp săn đón, vồ vập, nhất là các bạn nữ.

Có cô bạn cũ cứ đứng sát chồng tôi, mắt thì lúng liếng đưa tình, hễ chút lại ghé tai chồng tôi nhỏ to thì thầm. Tôi kéo chồng ra truy vấn nhưng anh lại gán ngay cho tôi cái tội ghen tuông, suy diễn, ích kỷ.

Vài tháng sau, chồng tôi đặt vấn đề về việc mua ô tô trong khi chúng tôi chưa dư dả gì. Anh bảo, xây nhà cửa là việc lớn thì bên nội đã cố gắng vun vén cho rồi. Giờ đi làm từ ngoại thành vào thành phố cũng hơn chục cây số, hai vợ chồng cố gắng vay ông bà ngoại mua ô tô đi lại cho đỡ vất vả những ngày mưa nắng.

Tôi biết anh nói vay là nói vậy, chứ ý tứ của anh là muốn nhà ngoại cũng phải cho con cháu “chút của” cho xứng với công cán nhà nội. Nhà ngoại tôi ở quê nhưng làm đại lý thức ăn gia súc, tuy không giàu có lắm nhưng cũng có chút của ăn của để.

Mấy lần chồng nói ra nói vào có ý trách bên ngoại không quan tâm. Mặc dù hơi thất vọng về tâm ý của chồng, nhưng tôi cũng không muốn anh đề cập vấn đề này trước bố mẹ tôi, sợ bố mẹ lại buồn và thất vọng về con rể.

Chẳng ngờ, chỉ nghe tôi than thở một chút, bố mẹ tôi gọi vợ chồng tôi về cho luôn 300 triệu, gọi là ủng hộ các con, thiếu đâu các con thêm vào mua cái xe đi cho đỡ mưa nắng. Chồng tôi mừng ra mặt, vừa cầm tiền hôm trước, hôm sau đã thấy đem xe về.

Từ ngày có xe ô tô, 2 vợ chồng tôi không phải lúc nào cũng đi về cùng nhau, phần vì hai cơ quan cũng cách xa, phần vì anh hay về muộn, tôi thì sốt ruột cu Bi ở nhà nên lâu dần tôi chủ động đi xe máy. Chỉ có cuối tuần đi chơi thì cả gia đình mới đi chung. Anh có vẻ đã mãn nguyện với những gì mình có, lúc nào cũng vui vẻ, hớn hở, bạn bè đồng nghiệp mở rộng giao lưu nhiều hơn.

Chiều qua, tan giờ làm công ty tôi tổ chức tất niên cuối năm tại nhà hàng. Tôi được một ngày cũng đồng nghiệp thảnh thơi không phải hùng hục phi xe máy về nhà nấu nướng. Loanh quanh với mấy câu chuyện về các ông chồng vô tâm, mãi hơn 9h chúng tôi mới từ quán café ra về.

Nằng nặc đòi vợ xin tiền nhà ngoại mua ô tô để dành vào việc này - 2

Tôi chua xót nhìn chồng và người tình vui vẻ bên nhau. Ảnh minh họa

Nào ngờ, khi tôi và cô bạn đồng nghiệp vừa bước ra, trong con phố nhỏ lung linh đèn lồng – nơi tôi nghĩ chỉ có những tôi tình nhân ngọt ngào mới tới đây, thì cô bạn giật tay tôi chỉ “chị, nhìn đôi kia kìa, ngọt ngào chưa kìa”.

Theo hướng tay, tôi thấy một đôi tình nhân đang ngọt ngào đứng cạnh nhau, người đàn ông vừa đỗ xe ô tô đã vội vã mở cửa, dìu cô nhân tình bé bỏng xuống xe, không quên cởi áo vest của mình choàng nhẹ lên người tình để cô bớt lạnh trong tiết trời đông. Chỉ có điều, người đàn ông đó là chồng tôi, còn người phụ nữ là cô bạn cấp 3 mắt la mày lém dạo nọ.

Tôi bảo cô đồng nghiệp về trước rồi một mình đứng dưới trời mưa nhìn họ quấn quýt ôm ấp nhau trong quán café qua ô cửa kính. Gọi điện thoại máy chồng tôi liên tục báo không liên lạc được. Hơn 1 tiếng sau, họ dìu nhau đi vào 1 ngõ nhỏ, tôi bước theo không kịp, chỉ kịp thấy hai chiếc bóng nhập làm một đi vào dãy nhà nghỉ cuối hẻm…

Nước mắt hay nước mưa chan hòa trên mặt tôi tự lúc nào, tôi đã nghĩ vậy là tan nát hết cả gia đình bé nhỏ của tôi; nhưng giờ đây, ngồi ôm cu Bi trong tay tôi lại không muốn nó mất bố, không muốn ngôi nhà nhỏ mà chúng tôi bao công gây dựng tan tành.

Tôi thực sự không đành lòng nhưng cũng không thể tha thứ. Tôi bối rối quá.

Theo 24H

SHARE