Nghe tin mẹ chồng bị tai nạn, tôi chạy vội đến nơi thì choáng váng rồi bật khóc trước cảnh tưng bừng vui vẻ như lễ cưới trong khách sạn

Tôi vội vã chạy đến nơi người ta gọi điện thông báo mẹ chồng bị tai nạn. Nhưng sự thật lại khác tôi suy nghĩ hoàn toàn.

0
427

Tôi và chồng đến với nhau bằng tình yêu và sự hy sinh. Nhà tôi khá giả còn nhà chồng nghèo túng, lại đông anh chị em. Khi yêu, bố mẹ luôn hỏi tôi có quyết định chắc chắn không? Ông bà sợ tôi khổ, sợ tôi bị cái nghèo bào mòn người đi. Tôi kiên quyết trả lời có và chấp nhận về nhà chồng ở mà không có nỗi một cái đám cưới. Khi đó bố chồng tôi bị tai biến, hấp hối trên giường bệnh. Vợ chồng tôi chỉ kịp thắp hương cáo ông bà để ông bà chứng minh chúng tôi đã là vợ chồng. Còn chuyện cưới hỏi không thể diễn ra.

Sống chung với cái nghèo, thiếu thốn, vợ chồng tôi luôn động viên, an ủi nhau. Tôi nhớ mãi đêm tân hôn trong căn phòng tồi tàn, mẹ chồng ngậm ngùi nắm lấy tay tôi xin lỗi. Còn chồng tôi thì hứa sẽ tổ chức cho tôi một đám cưới trong tương lai. Anh khẳng định sẽ không làm tôi buồn.

Ở với nhau được vài tháng thì tôi có thai. Bố chồng mới mất, tôi có thai cũng giúp mẹ chồng khuây khỏa được phần nào. Việc nhà tôi không phải làm gì vì mẹ chồng đã làm hết rồi. Dù nghèo nhưng mẹ vẫn lo ăn uống cho tôi chu đáo nhất có thể. Có lần tôi còn tận mắt thấy mẹ chỉ ăn toàn rau luộc, cá thịt phần lại cho con dâu. Tôi thương mẹ chồng lắm.

Nhờ công việc chồng tôi thăng tiến, tôi buôn bán tạp hóa cũng đắt khách nên cuộc sống chúng tôi càng lúc càng khá giả hơn. Vợ chồng tôi cất được căn nhà mới tiện nghi, mua sắm vật chất đầy đủ. Dù thế, tôi và mẹ chồng vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp. Thậm chí tôi còn xem mẹ như mẹ đẻ vì tình cảm mẹ dành cho tôi rất chân thành, khác hẳn những bà mẹ chồng khác.

Hai ngày trước, đang bán hàng thì tôi nhận được điện thoại từ một số máy lạ. Người đàn ông đó bảo mẹ chồng bị tai nạn, yêu cầu tôi tới đó gấp. Nghe tin, tôi vội vã phóng như bay đến nơi. Mẹ chồng tôi đi đón cu Tít, bé Mít nhà tôi, nếu bà gặp tai nạn, chỉ sợ cả bà lẫn cháu đều nguy hiểm. Trên đường đi mà tim tôi đập liên hồi vì lo sợ.

Không ngờ tới nơi, chẳng có vụ tai nạn nào cả mà đập vào mắt tôi là tấm ảnh cưới được dựng ngay trước sảnh khách sạn. Cô dâu trong tấm ảnh chính là tôi. Mẹ chồng, chồng cùng các con tôi đều đã mặc đồ đẹp đứng đợi sẵn. Giây phút nhân viên trang điểm đem váy cưới ra hối thúc tôi vào trang điểm cho kịp giờ là giây phút tôi hạnh phúc nhất. Hạnh phúc lẫn bàng hoàng vì quá bất ngờ.

ledinhonnn2-1545018615301200363087

Giây phút nhân viên trang điểm đem váy cưới ra hối thúc tôi vào trang điểm cho kịp giờ là giây phút tôi hạnh phúc nhất. (Ảnh minh họa)

Khi đứng trên lễ đường, mẹ chồng tôi rơi nước mắt cảm ơn tôi vì đã không chê gia đình bà nghèo khổ. Đám cưới hôm nay là tất cả những gì bà và chồng tôi có thể làm để bù đắp một phần thiệt thòi cho tôi. Tôi cũng khóc. Mẹ tôi rơm rớm nước mắt, cười mãn nguyện vì cuối cùng tôi cũng đã lựa chọn đúng.

Đám cưới diễn ra với khách mời là những người thân thiết, bạn bè và đồng nghiệp của chồng tôi. Ít người thôi nhưng vui và hạnh phúc lắm. Tôi biết ơn mẹ chồng và chồng mình nhiều lắm. Giờ ngẫm lại, tôi vẫn còn cảm giác lâng lâng hạnh phúc chiều hôm đó. Thiết nghĩ, trên đời này, chỉ cần dành tình yêu trọn vẹn, không toan tính cho ai đó, tôi tin người đó sẽ không phụ bạc mình đâu.