Nhường chồng cơ hội mà ai ai cũng mơ ước, tôi mất sự nghiệp xán lạn rồi mất luôn cả chồng

Tôi chết lặng sau cuộc điện thoại đó.

0
203

Tôi và chồng làm cùng một ngành. Trước đây chồng tôi làm cho một công ty khác. Sau này công ty ấy phá sản, tôi đã tận dụng mối quan hệ của mình để xin cho chồng một vị trí ở công ty mình.

Ở công ty, tôi là lãnh đạo của chồng nên đôi lúc cũng có chút khó xử. Khi anh làm sai việc gì, tôi vẫn phải kiểm điểm như những người khác. Vì chuyện này mà có những đợt chúng tôi giận nhau cả mấy ngày. Chồng tôi thì không hiểu được nỗi khó xử ấy của vợ, cứ nghĩ rằng tôi thích ra oai với anh trước mặt đồng nghiệp.

Cách đây 3 năm, tôi nhận được một lời đề nghị của cấp trên. Họ nói sẽ đề bạt tôi đi tu nghiệp ở Nhật với thời hạn 2 năm. Sau khi trở về, tôi có thể nhận được một vị trí tốt ở công ty, tiền đồ cũng rất rộng mở.

Đối với mọi người, đó là một cơ hội trời cho, cả tôi cũng thế. Nếu tôi chưa lấy chồng, sinh con thì chắc chắn tôi sẽ đi mà chẳng có chút lăn tăn. Nhưng ở tình thế ấy, tôi buộc phải cân nhắc. Con tôi mới lên 3, nếu tôi bỏ con ở lại Việt Nam với bố thì chẳng thể nào yên tâm. Chưa kể vừa nói đến chuyện đi làm ở nước ngoài, bố mẹ chồng tôi đã giãy nảy lên vì sợ tôi sang bên ấy sẽ cặp kè người khác rồi bỏ bê gia đình.

Sau khi nghĩ kỹ, tôi đã cắn răng từ chối và đề bạt chồng mình thay thế vị trí ấy. Chồng tôi là một người có năng lực. Nhờ được sự tiến cử của tôi và trải qua bài kiểm tra chuyên môn, anh đã được lựa chọn.

Thời gian đầu chồng tôi sang Nhật, mọi thứ vẫn ổn. Cho tới ngày hôm đó, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ chồng. Thế nhưng khi tôi nghe máy, bên kia không phải tiếng nói lại của chồng tôi mà là những tiếng rên la dung tục của chồng tôi và người đàn bà khác. Tôi vội vã tắt máy rồi chết lặng vì biết mình đã mất chồng.

Nhường chồng cơ hội mà ai ai cũng mơ ước,  tôi mất sự nghiệp xán lạn rồi mất luôn cả chồng - Ảnh 2.

Tôi đã sai ở điểm nào? (Ảnh minh họa)

Ngày hôm sau, tôi nói mọi chuyện cho chồng biết nhưng anh không nhận. Anh còn thề thốt và nói mình để quên điện thoại ở phòng trọ nên đã bị lấy trộm, một lý do quá vô lý. Tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng mẹ chồng tôi lại can ngăn và nói đàn ông nào chẳng thế. Chỉ cần sau tất cả, anh ta vẫn về với vợ con là được.

Kết thúc 2 năm tu nghiệp, chồng tôi trở về và nhận ngay vị trí giám đốc. Kể từ khi có chức sắc, anh như biến thành một con người hoàn toàn khác. Anh trở nên xa cách mẹ con tôi, ở công ty thì khiến mọi người mất lòng vì sự khoe mẽ bản thân của anh. Về đến nhà, anh cũng chẳng chơi với con mà suốt ngày ôm lấy điện thoại để nói chuyện với ai đó.

Và ngày hôm qua, chồng tôi đã lạnh lùng nói câu chia tay sau bao năm làm vợ chồng. Tôi đau, đau lắm. Không ngờ vì ngày ấy tôi trao cơ hội cho anh mà bây giờ sự nghiệp của tôi chẳng có gì xán lạn, lại mất cả chồng vào tay người đàn bà khác. Tôi đã sai ở điểm nào hả mọi người? Tại sao sự hy sinh của tôi lại giết chết hạnh phúc của tôi thế này?

SHARE