Sao vợ tôi chỉ mang thai thôi mà tâm tính cứ như “dở hơi” thế này?

Tôi bực mình, bảo vợ ngủ đi, để tôi còn ngủ thì cô ấy hầm hầm ôm gối bỏ xuống nền gạch men nằm.

0
188

Tôi đang bực vợ mình lắm. Vợ chồng tôi cưới nhau 2 năm mới có con nên tôi rất quý đứa bé này. Vì thế ngay khi cô ấy thông báo có thai, tôi đã chủ động giành làm hết việc nhà để cô ấy được nghỉ ngơi. Thậm chí tôi còn bảo cô ấy xin nghỉ việc không lương một năm để giữ con cho tốt nhưng cô ấy không chịu. Nghĩ để vợ đi làm, tiếp xúc với mọi người cũng hạn chế được trầm cảm nên tôi không ép buộc nữa.

Cùng đi làm như nhau nhưng về nhà, hàng tá công việc không tên luôn đè nặng trên vai tôi. Tôi vừa phải nấu nướng, vừa phải dọn dẹp, giặt giũ, lau chùi nhà cửa. Vợ tôi chỉ nằm ườn trên ghế so-pha hoặc trên giường đợi tôi gọi xuống ăn cơm. Cô ấy thèm ăn gì, chỉ cần nói, bất kể thời gian nào tôi cũng đi tìm được về cho vợ ăn.

Thế nhưng vợ tôi càng lúc càng quá đáng. Cô ấy không chịu giữ gìn sức khỏe đúng như mong muốn của tôi. Mỗi đêm, tôi leo lên giường đã là 11 giờ khuya. Lẽ ra vào giờ đó, cô ấy phải ngủ rồi. Đằng này, cô ấy vẫn còn thức và coi phim, chơi game. Tôi nhắc, cô ấy bảo lát nữa sẽ ngủ. Nhưng tôi nằm nghe cô ấy chơi game tới tận cả tiếng sau. Vừa mệt mỏi lại không thể ngủ được vì tiếng ồn từ điện thoại vợ, tôi đâm cáu nên nói nặng lời cho cô ấy ngủ. Chỉ vậy mà cô ấy hầm hầm mắng tôi không biết thương, không biết nhường nhịn vợ rồi ôm gối xuống nền gạch men nằm.

Xót con, tôi bảo cô ấy lên giường nằm, cô ấy vẫn vùng vằng không lên. Bực quá, tôi ôm gối xuống nằm chung thì cô ấy lên lại giường và không cho tôi nằm cùng nữa.

Tôi hiểu, khi mang thai, phụ nữ thường sẽ thay đổi tâm lý nên tôi hạn chế nổi giận với vợ. Dù có bực mình đến mấy, tôi cũng cố nói chuyện nhẹ nhàng để cô ấy không tủi thân. Nhưng vợ tôi không hiểu được tâm ý tôi mà còn vu cho tôi tội ngoại tình nên mới thay đổi cách nói chuyện và chiều chuộng vợ.

Sao vợ tôi chỉ mang thai thôi mà tâm tính cứ như dở hơi thế này? - Ảnh 2.

Chưa sinh con đã thế rồi, khi sinh con, chắc tôi còn khó sống hơn với vợ. (Ảnh minh họa)

Đi làm về đã mệt, vợ tôi còn bắt tôi đứng ở trước cửa, cô ấy hít ngửi cả người tôi xem có mùi của ai đó khác không? Ngày nào cũng thế thì ai mà chịu được.

Mà tôi không hiểu sao phụ nữ lấy đâu ra nước mắt nhiều như vậy. Đụng chuyện lớn nhỏ gì, cứ không vừa lòng là cô ấy khóc như trút nước. Mấy lần đầu tôi còn dỗ dành. Sau thì tôi chán, chẳng buồn dỗ nữa. Cứ khóc đã rồi tự nín thôi.

Mới đây, vợ tôi còn lấy số điện thoại khác rồi nhắn tin gạ gẫm tôi. Vì phép lịch sự, tôi chỉ trả lời qua loa vài câu cho có. Nhưng cô ấy lại vin vào đó bắt ép tôi nhận tội ngoại tình. Cô ấy nói cô ấy mang thai nên tôi có ý đồ phản bội vì không thỏa mãn chuyện ấy. Vì không kiềm chế nổi nữa nên tôi giơ tay định tát vợ. Cô ấy làm ầm ĩ lên, gọi điện cho cả bố mẹ tôi khóc kể. Bố mẹ tôi lại gọi điện mắng tôi một trận.

Thật tình tôi phát ngán với chính vợ mình. Cứ thế này chắc tôi phát điên lên mất. Chưa sinh con đã thế rồi, khi sinh con, chắc tôi còn khó sống hơn với vợ. Tôi phải làm gì cho cô ấy vừa lòng đây?

SHARE