Sẽ chờ em hiểu tình cảm chân thành của tôi

0
35

Tôi 29 tuổi, công việc ổn định, thu nhập đủ để lo cho gia đình trong tương lai có một cuộc sống ổn định.

Em 30 tuổi, hiền lành, ít nói, công việc ổn định. Chúng tôi quen nhau trên chuyên mục Hẹn hò này. Em là người đăng bài, tôi gửi mail, sau một tuần nói chuyện qua mail và chat, tôi chủ động hẹn gặp em. Người tôi gặp là cô gái cứng so với tuổi, mộc mạc, giản dị và có nét truyền thống. Nửa tháng sau đó, tôi đã hiểu thêm phần nào về em, một cô gái độc lập. Em sống cùng em gái và ba, em gái sắp lấy cưới và sẽ theo chồng nên còn mỗi em ở với ba. Em chủ động nói nếu tôi chưa có nhà thì có thể ở nhà em, nhưng lúc đó em đâu biết tài chính của tôi hiện tại.

Nghe điều đó tôi thật sự rung động, nhà là do em cố gắng phấn đấu xây dựng nên dù nhỏ cũng cho tôi thấy ý chí mạnh mẽ của em. Tôi hiểu em là cô gái hiếu thảo, em nói như thế cũng là muốn tôi có thể hiểu và sau này cùng nhau chăm sóc ba em. Từ lúc đó tôi đã thương em, quan tâm em nhiều hơn, toàn tâm toàn ý với em. Mỗi ngày tôi chỉ muốn gặp em nhiều hơn nên viện cớ đi đến nhà chị, qua chỗ khách hàng rồi tiện đường mua trà sữa gọi em ra (chỗ khách hàng và nhà chị tôi đều đi hướng khác, muốn đến chỗ em phải đi vòng thêm 3km nữa).

Trong khoảng thời gian này công việc của tôi khá bận, em cũng bận nên mãi hơn một tháng sau hai đứa có một buổi hẹn đi ăn, chúng tôi nói chuyện bình thường. Một tuần sau, em nói: “Anh là một người đàn ông tốt, sống tình cảm và biết quan tâm, có điều trái tim em không có sự rung động, em muốn dừng lại”. Ban đầu tôi cũng nghĩ bình thường, đồng ý với yêu cầu đó. Tô nói không sao, cũng mới quen; sau đó em hủy kết bạn trên chat. Đến lúc đi ăn cơm tôi lại nghĩ tới chuyện này và cảm giác nhói đau, tôi đã xúc động và hiểu mình yêu em thật sự rồi. Lý trí mách bảo tôi không được để mất em. Tôi nhắn tin lại cho em, nói về cảm giác của mình; em bảo cần thời gian suy nghĩ lại. Sau đó những lúc nhớ em, tôi đều viện lý do chỉ để được gặp, còn em dường như chỉ muốn yên tĩnh.

Mọi chuyện cứ thế cho đến một ngày tôi quyết định đến nhà em đường đột, em lặng im không nói gì. Sau hôm đó bắt đầu căng thẳng hơn khi em nói chuyện mất kiểm soát, tôi cũng giải thích là chỉ muốn biết cuộc sống của em hiện tại như thế nào. Có lẽ em không hiểu. Từ ngày biết nhà em, tôi càng yêu thương, muốn bù đắp cho em nhiều hơn, không muốn em phải vất vả một mình nữa. Giờ tôi yêu thương em rất nhiều nhưng em đang chặn mọi liên lạc của tôi, đến nhà lại sợ em mất kiểm soát. Mọi người sẽ nghĩ em đã chọn người khác, tôi lại không tin như vậy.

Tôi yêu em nhưng cũng không thể mất bình tĩnh như bao người mà làm chuyện dại dột và bỏ bê công việc được, giờ là thời điểm cuối năm, công ty còn nhiều việc cần tôi xử lý. Tôi thực sự cảm thấy áp lực khi cố gắng cân bằng cả hai. Bỏ em lại một mình thì tôi không thể, tôi thương em thật lòng, chỉ hy vọng em có thể đọc được bài này mà hiểu cho tôi.

Gửi em: “Con người ta gặp nhau là duyên, nhưng đi hay ở lại là do bản thân mình. Anh đã quyết định ở lại rồi, chỉ mong em có thể hiểu và mở lòng. Em cần thời gian thì anh sẽ chờ, nhưng hiện tại cả hai đã 30, anh chỉ muốn sớm cùng em ổn định”.

Theo vnexpress