Suốt đêm Giao Thừa tôi nằm khóc một mình, để rồi ngày đầu tiên của năm mới tôi quyết định rời bỏ ngôi nhà đó

Đúng là ở trong chăn mới biết chăn có rận, mọi thứ không phải lúc nào cũng đẹp như mình nghĩ.

0
492

Hai vợ chồng tôi mới cưới nhau được 2 tháng, cuộc sống của hai vợ chồng son thật hạnh phúc biết bao. Nhà nội cách nhà ngoại khoảng 10 cây số, nên tôi luôn mong đến Tết để được về thăm bố mẹ 2 bên.

Sau khi cưới chúng tôi đi làm ngay, vì vậy tôi chưa một ngày phải làm dâu nên tình cảm của bố mẹ chồng với con dâu là rất tốt. Thế nhưng về sống cùng với bố mẹ chồng rồi tôi mới thấy mọi thứ không được đẹp như mình tưởng tượng.

Chưa kịp cởi cái áo khoác mẹ chồng đã nhắc tôi xuống bếp nấu nướng. Vì là dâu mới nên tôi cứ nghe răm rắp sự chỉ bảo của mẹ chồng.

Trong khi tôi làm bữa thì bố mẹ chồng ngồi tiếp chuyện với con trai và con rể, còn cô em chồng thì bế con ngồi xem tivi. Tự nhiên trong người tôi có cảm giác gì đó rất khó chịu, ức chế lẫn tủi thân kinh khủng.

Suốt bữa ăn chẳng ai khen lấy một câu mà toàn nhận được những lời chê, bố chồng thì chê cơm nhão, em chồng thì bảo cá rán nát như cám. Suốt bữa ăn tôi chỉ cúi đầu cố nuốt từng miếng cơm cho xong. Tủi lắm mà chẳng dám cãi một câu, miệng thì cứ phải nhăn cái răng ra cười.

Khi chỉ có 2 hai người, tôi thắc mắc sao chồng không bảo vệ vợ, cùng xuống làm bữa với vợ. Không ngờ anh thay đổi chóng mặt: “Chiều lắm hư người ra, tập mà làm đi cho quen không họ lại cười chồng không biết dạy vợ”.

Từ dạy vợ nghe nặng nề quá, tôi 30 tuổi, là giảng viên của trường cao đẳng, đứng trên bục dạy cả nghìn sinh viên rồi mà phải để chồng dạy ư? Vợ lý luận lại thì chồng gắt lên ôm gối ra phòng khách ngủ.

Mới sang ngoại chơi được vài phút mẹ chồng đã gọi điện bắt về để làm cơm đãi cô chú của bố chồng đến chơi. Tôi nhất định không về thì ngay lập tức chồng thẳng tay tát vợ ngay trước mặt bố mẹ vợ. Về quê, cái bóng của bố mẹ chồng khiến anh thay đổi nhanh quá, từ người chồng yêu chiều vợ, anh trở thành kẻ vũ phu lúc nào không hay.

Bố mẹ không muốn vợ chồng tôi cãi nhau to nên đã bắt con gái phải quay về nhà chồng ngay.

Thấy tôi làm bữa một mình bà cô chồng vội vàng chạy ra làm cùng và hai cô cháu nói chuyện rất vui vẻ.

Không có thói quen đón Giao Thừa nên 9h đêm tôi đã lên giường ngủ, vì vẫn còn giận chồng về cái tát nên anh ta đi đâu tôi cũng chẳng cần quan tâm.

Mới chợp mắt được một lúc, mẹ chồng đã vào đánh thức dậy giết gà để làm cơm cúng. Mơ mơ màng màng tôi bảo: “Mẹ bảo bố làm giúp con, cả đời con đã biết giết gà đâu, mà cúng giò cũng được, sắp năm mới rồi ai sát sinh”.

Không ngờ ngay lúc đó mẹ chồng gọi điện cho con trai về dạy vợ. Nghe đến đây tôi giật mình tỉnh giấc, bà đang đứng trước mặt là thật chứ không phải là mơ.

Cái tát của chồng vẫn còn đau tôi không muốn thêm cái nữa nên nín nhịn đi làm cơm cúng. Đúng là sống trong chăn mới biết chăn có rận, khi chưa sống với nhau mẹ chồng nói ngon ngọt, đến khi ở với nhau mới biết bụng bà ta cả một bồ dao găm.

Đúng vào thời khắc Giao Thừa tôi mới làm xong mâm cơm, hớt hải bê mâm cho bố chồng kịp cúng. Đúng lúc đó có con mèo chạy vụt qua chân khiến tôi bị vấp ngã và cả mâm cơm chưa kịp đặt lên bàn thờ đã đổ ụp xuống chân bàn.

Nghe tiếng bát vỡ cả nhà chạy lại, đúng lúc đó chồng tôi cũng vừa về đến nhà. Bố chồng chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi: “Đồ ăn hại, năm mới mà đã tan nát mâm cơm cúng thế này, năm nay gia đình này có họa rồi”.

Mẹ chồng tức giận cầm áo tôi mà giật: “Chị muốn chúng tôi chết mới vui hả, sao tôi lại cưới về đứa con dâu vụng về đoảng thế này cơ chứ”.

Chồng chẳng cần nghe tôi giải thích gì cả mà thẳng tay đuổi tôi ngay khỏi nhà trong đêm khuya. Anh ta bảo: “Cút ngay, cút cho khuất mắt tôi, nhìn cái mặt lầm lì kia đã ám quẻ rồi. Tưởng cô giỏi giang đảm đang ai ngờ chỉ được cái mồm nói, còn làm như trò mèo”.

Suốt đêm giao thừa tôi nằm khóc một mình, để rồi ngày đầu tiên của năm mới tôi bỏ chạy thoát khỏi địa ngục - Ảnh 2.

Suốt đêm giao thừa tôi không thể chợp mắt được. (Ảnh minh họa)

Suốt đêm Giao Thừa tôi không thể chợp mắt được, cứ nhắm mắt lại là nước mắt tôi chảy ra. Người chồng mà tôi yêu thương ngày hôm qua, thế mà ngày hôm nay tôi không còn chút tình cảm nào, tôi hận anh ta, hận cả nhà anh ta đến tận xương tủy.

Ngày Tết đáng lẽ phải là lúc nghỉ ngơi thư giãn thế mà tôi lại bị đày đọa thế này. Không ai bảo vệ tôi, thậm chí bố mẹ đẻ cũng đuổi tôi về cái nhà ngột ngạt này. Tôi thấy mình như người thừa thãi như là ô sin của cái nhà này.

Sáng mùng 1 Tết mẹ chồng gọi tôi dạy để nấu ăn cho cả nhà, thế nhưng tôi đáp lại: “Tôi không phải ô sin của các người, với tôi làm dâu như thế đã quá đủ rồi”.

Nói xong tôi xách hành lý ra đi để mặc chồng hò hét níu kéo lẫn dọa dẫm chia tay tôi vẫn bình tĩnh ra đi.

Biết bố mẹ đẻ sẽ đuổi con gái về nhà chồng, nên tôi không về nơi đó mà lên huyện thuê nhà nghỉ để chờ đợi có xe bắt quay về thành phố.

Đến nước này, nếu cả nhà chồng không làm hòa trước, tôi chắc chắn sẽ ly dị chứ không bao giờ quay lại nơi đó nữa.

SHARE