Tết về, con nhớ mẹ

0
172

Những ngày giáp Tết hay gợi cho ta nhớ những điều bình dị thân thương. Nhớ mùi cơm mẹ nấu, nhớ mùi của gia đình, nhớ mùi đoàn tụ, mùi của mẹ, mùi của anh em họ hàng, mùi quần áo mới mẹ mua cho chờ mãi chưa thấy đến mùng 1 để được mặc. Thứ mùi ấy ám vào ký ức, qua bao tháng năm vẫn vẹn nguyên.

Cuối năm lòng người chộn rộn, phố đông nhộn nhịp. Mẹ đã ở thế giới bên kia nhưng lòng con nhớ mẹ. Mẹ có khỏe không?

Cuối năm Sài Gòn cũng có gió đông, không buốt da buốt thịt nhưng đủ để xuýt xoa rùng mình. Con chựng lại một chút khi nghe ai đó gọi điện hồ hởi: “Mẹ ơi, con sắp về rồi”. Thảng bóng hình của những ông bố, bà mẹ dắt tay con cái dạo phố, lòng con lại nhớ đốm lửa bập bùng bên chái bếp với khói rơm thơm. Thuở ấy, cứ thức dậy, việc đầu tiên mẹ làm là nhóm bếp lửa, chỉ để đặt lên đó một ấm nước. Chiếc ấm, qua thời gian đã bị muội than bám dày, ngay cả phần bên trong cũng ngả màu đen đúa, nước nấu trong chiếc ấm ấy mang cả vị của khói. Thèm xiết bao được cầm trên tay củ khoai khúc sắn mẹ nấu, thèm được nghe tiếng cơm sôi, mùi rau xào tỏi thơm nồng mỗi sáng chiều. Con nhớ cả chiếc giường be bé mấy anh chị em quây quần, xúm xít cười đùa rôm rả.

Những ngày cuối năm, ai xa quê cũng nhớ mẹ. Đi qua thương nhớ, đi qua ký ức đẹp đẽ vậy con muốn tựa mình vào tình yêu thương của mẹ một chút để trải lòng. Không còn được ăn cơm mẹ nấu cho trước khi đi học, không còn mẹ ở đó để khuyên nhủ, răn dạy cách ứng xử, không còn mẹ truyền cho sức mạnh để biết đứng dậy khi vấp ngã, lên tiếng trước bất công, gạt nước mắt bước qua những thất bại cuộc đời, lòng con nhớ mẹ lắm, mẹ biết không?

Ngôi nhà ngói ba gian cất giữ những mùi hương thời thơ ấu vẫn còn. Những buổi chiều cùng cả nhà quây quần bên mâm cơm tận hưởng không khí tình thân trong ngày Tết vẫn còn, nhưng không còn mẹ. Ngôi nhà đã mất đi chút hơi ấm, trong ánh mắt mỗi người đã mất đi chút niềm vui. Ngày ấy, khi mẹ nhớ con – mẹ gọi. Giờ con nhớ mẹ – mẹ ở đâu rồi? Mùa đông này, hãy thật ấm áp, mẹ nhé.

Theo Dân trí