Thấy chị dâu đang bóp chặt tuýp kem đánh răng trong nhà vệ sinh, tôi định vào xem có chuyện gì thì chết đứng bởi lời nói sau lưng của mẹ chồng

0
255

Sống chung cùng mẹ chồng chưa bao giờ và chắc sẽ mãi chẳng bao giờ là chuyện đơn giản. Vậy điều gì sẽ xảy ra khi vừa sống cùng mẹ chồng và cả anh cả chị dâu nữa? Hẳn là sẽ rất khó để hình dung mức độ kinh khủng. Vậy mà tôi đang gặp một tình cảnh éo le như thế đây mọi người ạ…

Lấy chồng về, tôi ngã ngửa khi biết mình sẽ sinh hoạt trong một đại gia đình. Khoảnh khắc tôi yêu anh và sẵn sàng cho cuộc hôn nhân nhất cũng chính là lúc tôi nhận ra thực tại phũ phàng này. Quay đầu chẳng còn là bờ, tôi đã phải rất nhiều lần tự động viên bản thân rằng mình sẽ cố gắng để vượt qua.

Dẫu sao thì vợ chồng trẻ mới cưới, trong tay chưa có gì, gia đình chẳng mấy khá giả nên chuyện dọn ra ở riêng quả thực quá sức. Tôi bàn với chồng cố gắng sống tiết kiệm, làm việc tốt để thăng quan tiến chức cũng như chưa vội sinh con nhằm chuẩn bị thật tốt cho tương lai sống độc lập.

Nhưng đó dự sẽ là một kế hoạch dài hơi. Còn bây giờ thì vẫn là tôi đối mặt với cảnh sống dưới một mái nhà với anh cả chị dâu và bố mẹ chồng.

Chị dâu về nhà này trước tôi tầm năm rưỡi. Nhìn chị ấy hiền lành chất phác đúng chất một người phụ nữ truyền thống. Chị không đi làm công việc gì mà sẽ ở nhà nội trợ. Mà mọi thứ trong nhà chị vun vén giỏi lắm. Từ cơm nước, quét tước lau dọn cho tới lễ lạt đối nhân xử thế đều cực kỳ khéo léo, chu toàn.

Thấy chị dâu đang bóp chặt tuýp kem đánh răng trong nhà vệ sinh, tôi định vào xem có chuyện gì thì bỗng chết đứng bởi lời nói của mẹ chồng sau lưng - Ảnh 1.

Ảnh minh hoạ.

Chính bởi tính hiền lành nhu mì của chị dâu mà cuộc sống làm dâu của tôi cũng nhẹ nhàng hơn. Chị ấy chẳng bao giờ ghen tị, so đo với tôi trong các công việc nhà. Những lúc đi làm về, tôi biết ý cũng vào bếp phụ một tay song chị đều gạt đi bảo “Cô cứ đi tắm rửa sạch sẽ cho người khoẻ khoắn đi, rồi xuống ăn cơm. Tất cả chị đều đã chuẩn bị xong hết rồi.” Hay như ăn cơm xong, chị dâu cũng nhanh nhẹn rửa bát, chẳng phiền hà đến tôi. Thi thoảng chị bị mệt, ốm thì tôi mới giúp thôi.

Hai chị em dâu trong nhà thường nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Thậm chí đôi lúc tôi với chị ấy còn xem cùng một bộ phim, đi mua sắm. Tôi quý chị ấy, nên không ngại tặng chị bộ quần áo, đôi dép hay vài vật dụng thiết yếu.

Tuy nhiên, chị dâu hiền lành bao nhiêu thì mẹ chồng lại dữ bấy nhiêu. Cuộc trò chuyện trong mỗi bữa cơm chung khó mà thoải mái cho được. Bởi hễ cứ nói chuyện vui vẻ với chị dâu thì tôi quay sang nhìn mẹ chồng đã thấy một ánh mắt nhìn đầy sắc lẹm. Có đôi lúc tôi tự hỏi hay mẹ chồng chê trách gì mình trong lòng, nhưng rồi mau chóng gạt suy nghĩ ấy đi, vì mẹ cũng hiếm khi mắng mỏ tôi lắm.

Dạo gần đây, tôi thấy tính tình của chị dâu có nhiều thay đổi. Tôi từng thấy chị ấy khóc lúc quét sân nhưng khi ra hỏi thăm thì chị lại gạt đi và bảo chắc do bụi tung mù lên mới bị như vậy. Thêm nữa, chị dâu lại còn thi thoảng đãng trí, khác xa so với ngày thường. Gần đến bữa ăn cơm, cả nhà mới tá hoả phát hiện nồi cơm chưa ấn nút.

Cho tới ngày hôm qua, một chuyện đã xảy ra làm cho tôi day dứt vô cùng. Tầm tối sau khi ăn cơm xong, bố chồng cùng hai con trai đi có công chuyện nên nhà chỉ còn mẹ chồng và hai người con dâu. Tôi cũng chạy ra đầu phố mua ít đồ cá nhân, nhưng lúc quay trở lại nhà thì thấy cảnh tượng đáng sợ. Chị dâu đứng khóc trong nhà vệ sinh và tay bóp chặt tuýp kem đánh răng khiến từng lớp kem trào hết ra ngoài. Vừa khóc chị vừa nhìn vào gương với vẻ mặt như đang căm phẫn ai đó.

Tôi chỉ kịp thốt lên “Ấy chết!” và định chạy vào xem có chuyện gì. Nào ngờ những câu nói sét đánh của mẹ chồng phía sau lưng khiến tôi khựng lại:

“Cứ để cho nó khóc. Lấy chồng hơn 2 năm rồi mà chưa có con. Đã thế còn suốt ngày ở nhà ăn bám chồng. Cô không làm ra tiền thì biết tiết kiệm chút đi, đừng có mà giận dỗi vớ vẩn rồi bóp lãng phí kem đánh răng như thế. Có giỏi thì ném tuýp đấy vào mặt tôi đây này!”

Nói đoạn, tôi thấy chị dâu cũng dừng hành động đáng sợ kia lại và đóng cửa nhà vệ sinh vào. Tôi không dám quay ra nhìn mẹ chồng mà chạy lên trên phòng. Quả thực không khí gia đình hôm sau nặng nề hơn thường ngày rất nhiều. Giờ tôi có nên làm người ở giữa đứng ra phân giải không mọi người? Tôi thương chị dâu bị mẹ chồng chì chiết nhưng vẫn sợ chẳng may làm bà ấy buồn thì chắc chính tôi cũng sẽ bị lọt vào con mắt “xăm soi” của mẹ. Thật là rắc rối và éo le quá…

Theo Afamily