Thối quá, thối thật

0
51

Hai anh đại nịnh ngồi hầu chuyện cụ lớn. Bất thần, cụ đánh một cái trung tiện. Một anh giả vờ lắng nghe, rồi nói:

– Y hi ! Quản huyền chi âm (Ôi ! Nghe như tiếng đàn, tiếng sáo).

Một anh hếch mũi lên ngửi, rồi nói:

– Phảng phất ngọc lan chi vị (Thoang thoảng như mùi hoa ngọc lan).

Cụ lớn có ý buồn, bảo:

– Ta nghe nói trung tiện là uế khí, nó ra ngoài mùi nó thối mới phải, chứ nó thơm thì ta e rồi không thọ được bao lâu nữa.

Một anh nghe nói vậy, vội đưa tay lên như bắt hơi, hít đi hít lại, rồi bẩm:

– Bẩm, bây giờ đã có mùi thối ạ.

Anh kia cũng vờ vịt khịt luôn hai ba cái, nói tiếp:

– Bẩm bây giờ thì thối thật, thối quá ! Thối kinh khủng !

ST