Tôi cô độc từ nhỏ, giờ lại chịu nỗi đau vợ phản bội

Tôi hàng ngày gặm nhấm nỗi đau, không ai trong gia đình biết tôi đang chịu đựng gì và mức độ đau khổ như thế nào.

0
236

Tôi sinh trưởng trong một gia đình thuần nông, cha mất khi tôi chỉ vài tháng tuổi. Tuổi thơ tôi hoàn toàn không cảm nhận được cái gọi là tình thân bởi mẹ quá vất vả khi một mình nuôi nấng cả đàn con thơ, bà không còn thời gian chăm sóc đời sống tinh thần cho anh em chúng tôi. Tuổi thơ tôi cứ trôi qua như vậy, sau đó tôi trúng tuyển đại học. Đi làm được một năm, tôi quen em, người vợ hiện tại. Đời xui khiến mà tôi chỉ có tình cảm với phụ nữ cá tính, vì vậy sóng gió cũng từ đó nổi theo. Ở em, tôi thỏa mãn một tiêu chí đưa ra từ bé đó là em vẫn còn cha, bởi lẽ trong ngôn từ của mình, tôi khao khát được một lần gọi tiếng “cha”.

Quen 4 năm, tôi cưới và đưa em lên Sài Gòn, tự hứa với lòng phải yêu em nhiều hơn vì em đã bỏ cả gia đình, bạn bè, công việc để đi cùng tôi, đặc biệt tôi cảm nhận em yêu tôi rất nhiều. Thế rồi, bi kịch đến từ việc vợ chồng tôi chi quá mạnh tay cho tổ ấm của mình, với tổng số nợ gấp 60 lần mức thu nhập của tôi vào thời điểm ấy. Áp lực nợ nần làm tôi quá mệt mỏi, lao vào kiếm tiền và còn học thêm văn bằng 2 để mong cải thiện thu nhập. Nhiều tháng, tiền làm ra chỉ đủ lãi, tôi căng đầu suy nghĩ về kế hoạch trả nợ. Đến thời điểm hiện tại, tôi đã trả được 50% số nợ và dự kiến trả hết trong tầm 3 năm tới.

Tôi đi sớm về khuya, thiếu quan tâm em. Những xung đột gia đình khiến vợ chồng tôi rất căng thẳng, lúc nóng giận tôi đã đánh em 3 lần, mỗi lần là một cái tát vào mặt, đó là tổng số lần tôi đánh em sau 2 năm chung sống. Tôi suy nghĩ rất nhiều và hứa không bao giờ nặng tay với em nữa. Ngoài ra, em luôn cảm thấy ngột ngạt về chi tiêu trong gia đình do tôi nắm về tài chính.

Cách đây một năm, tôi phát hiện vợ mình có người khác, đó là thời gian địa ngục của tôi. Nhiều đêm thức trắng, tôi thầm nghĩ về mình và vợ, nghĩ về những điều đã trải qua. Nhận thấy có lỗi rất lớn khi không dành đủ thời gian chăm sóc vợ, nhất là lúc em sinh con, tôi trách mình không kiếm được thật nhiều tiền để em được sung túc hơn. Vì vậy, tôi nhận sai và không trách cứ gì em. Đổi lại, em nói không còn tình cảm, cho em một tuần suy nghĩ xem có sống tiếp với tôi hay đi theo người đàn ông đang có vợ đó.

Cuối cùng em đồng ý ở lại cùng tôi và con gái 3 tuổi. Thực sự tôi còn yêu em và yêu gia đình nên cố gắng vun đắp. Điều đầu tiên tôi làm là giải quyết nhu cầu tài chính của em, em phụ tôi chi phí chăm con, 50% còn lại em giữ tiêu vặt, các khoản khác tôi tự cân đối. Thế nhưng nỗi đau không dừng lại ở đó, em vẫn thỉnh thoảng xát muối vào tim tôi. 2 tuần sau khi em nói chấm dứt với người ấy, tôi nghe được em gọi họ là “xã”, nói nhớ rất nhiều. Tôi đau lắm. Thỉnh thoảng em vẫn liên hệ với anh ta bằng điện thoại, tin nhắn, mạng xã hội. Tôi không thể hạn chế quyền tự do của người khác, dù đó là vợ mình. Tôi không biết em nói gì với anh ta nhưng tim rất đau khi biết em còn liên lạc với họ.

Tôi hàng ngày gặm nhấm nỗi đau, không ai trong gia đình biết tôi đang chịu đựng gì và mức độ đau khổ như thế nào. Họ chỉ thấy nét thoáng buồn qua ánh mắt của tôi mà thôi. Từ nhỏ tôi đã cô độc, có gia đình rồi sự cô độc dường như vẫn song hành cùng tôi.

Theo VnExpress

SHARE