Tối mùng Một Tết, một vị khách đặc biệt xuất hiện và phản ứng của vợ khiến tôi “đứng hình”

0
347

Tôi và vợ kết hôn đến nay được gần 7 tháng, đây là cái Tết đầu tiên 2 đứa ở cùng nhau nên mang nhiều ý nghĩa.

Nói về gia cảnh nhà vợ thì có chút phức tạp. Bố đẻ của vợ bỏ đi khi cô ấy mới 9 tuổi, em trai 6 tuổi. Mẹ cô ấy chờ đợi tới 7 năm rồi mới lấy người khác. Dượng đối xử với 2 chị em rất nhạt, gần như không có vai trò của người cha. Em trai cô ấy học hết cấp 3 rồi đi làm ở xưởng sửa chữa xe. Đến giờ cũng đã lấy vợ và tạm ổn.

Kết hôn xong thì tôi và vợ mua nhà nên năm đầu tiên phải đón Tết ở nhà mới. Dự định mùng 3 – mùng 4 sẽ về thăm 2 bên nội ngoại, mùng 5 trở lại nhà. Thế nhưng chiều tối hôm qua nhà tôi đón một vị khách đặc biệt khiến mọi kế hoạch có thể thay đổi.

Khi chuông reo, tôi ra mở cửa thì nhìn thấy ông ấy. Ngay giây phút đó tôi đã ngờ ngợ vì trông khuôn mặt có nét quen thuộc. Người đàn ông ấy hỏi tôi: “Đây là nhà của cháu Tuấn và Oanh phải không nhỉ?”.

Thấy đọc đúng tên vợ chồng tôi nên tôi gật đầu mời vào nhà chơi. Cứ nghĩ họ hàng bên nhà vợ, nào ngờ khi vợ bước ra, nhìn thấy ông ấy thì sững sờ một lúc rồi cau mặt hỏi: “Ông tới đây làm gì?”. Thấy thái độ của vợ, tôi rất bất ngờ vì cô ấy xưa nay rất nhẹ nhàng, lịch sự, tuy ít nói nhưng không bao giờ thô lỗ hỏi người lớn tuổi kiểu đó. Người đàn ông kia bỗng run rẩy nói: “Oanh à, bố đến xin lỗi con”.

Lúc này thì tôi đã biết đây là bố đẻ của vợ. Vợ tôi không nói gì nhưng khuôn mặt luôn nhăn tít khó chịu. Còn ông ấy thì lẩm bẩm một mình rằng giờ mới biết con gái đã lấy chồng, hỏi thăm khắp nơi mới biết địa chỉ, muốn đến thăm…

Tôi theo phép lịch sự vẫn rót nước mời ông ấy nhưng vợ lại cầm chén lên hắt nước xuống nền nhà và nói: “Ông nhìn xem, chén nước hắt đi rồi làm sao lấy lại. Ông bỏ rơi 3 mẹ con tôi bao nhiêu năm như thế, chúng tôi đều coi ông là người đã chết, giờ ông về đây làm gì? Tôi không cần người bố như ông. Không cần ông phải xin lỗi. Ông đi ra khỏi nhà tôi đi, mới ngày mùng Một đầu năm xúi quẩy quá”.

Nói xong, vợ bỏ lên trên tầng 2, để mặc tôi sững sờ nhìn theo, còn ông ấy thì cúi đầu rồi ngượng ngùng đứng lên. Thấy bộ dạng ông ấy nghèo khó nên tôi chỉ biết rút trong ví ra 200 ngàn nói rằng mừng tuổi. Ông ấy cầm rồi ra về. Còn vợ thì đóng cửa im ỉm trong phòng ngủ, tôi gọi như thế nào cũng không mở, mặc kệ tôi phải trải chăn đệm ngủ ở phòng khác.

Tôi thật sự bất ngờ về cách cư xử của vợ. Dù ông ấy có lỗi thì đó cũng là bố đẻ của cô ấy, sao lại vô lễ như vậy? Sao không ngồi nghe xem biết đâu ông ấy cũng có nỗi niềm khó nói? Và sao cô ấy giận bố lại trút lên đầu tôi? Tôi mời ông ấy nước, mừng tuổi như một người thân quen chứ có làm gì quá đáng đâu mà vợ để tôi ngủ phòng khác? Tôi có nên khuyên vợ nên tìm hiểu sự thật hay tôi nên đứng ngoài, không xen vào chuyện này?

(t.v.tuan19…@gmail.com)

Theo Afamily