Tôi phát cáu khi thấy đám bạn của chồng cùng hùa nhau trêu ghẹo con gái mình

Chứng kiến bạn của chồng gieo vào tâm trí con gái nhỏ những lời không hay về mình...

0
297

Tôi học xa nhà từ năm cấp ba. Dù có ăn ở cùng bạn bè trong kí túc, tôi vẫn rất khó mở lời, làm thân với ai. Tôi ngại bắt quen với người xa lạ, ít mối giao thiệp ngoài xã hội.

Tôi quen chồng hiện tại của mình ở một quán cafe. Tôi là khách quen ở đó, mỗi tuần đều “cắm rễ” tại quán ba, bốn lần. Ngay lần đầu tiên đến quán, anh đã chọc tức tôi bằng những lời lẽ khó nghe. Đến khi anh nghiêm túc theo đuổi, tôi mới có cảm tình với anh.

Tôi sống khép kín, anh lại sôi nổi và hòa đồng. Trong khi anh quen biết nhiều bạn bè, quan hệ xã hội rộng rãi thì tôi chỉ thích không gian một mình hoặc yên lặng ở bên anh. Ấy vậy mà chúng tôi hợp nhau lạ lùng.

Anh giới thiệu tôi với người thân. Nhờ vậy, tôi mới biết, trước đây, anh từng chơi bời lêu lổng cùng hội bạn cũ. Hiện tại, anh đã tu chí, tập trung cho sự nghiệp và ít qua lại với họ.

Tôi và anh lấy nhau sau hai năm hẹn hò. Trong lễ thành hôn, anh chỉ mời những người thân thiết. Hiện tại, chúng tôi có với nhau một con gái gần hai tuổi. Từ nhỏ, con chỉ quen gần vợ chồng tôi và bà nội, ít tiếp xúc với người lạ nên nhút nhát.

Tuần vừa rồi, người bạn cũ của chồng tôi tổ chức đám cưới. Đã lâu anh không gặp lại hội bạn xưa nên quyết nghỉ làm đến tham dự hôn lễ. Tôi lấy lí do bận việc nên anh chỉ đưa con gái theo cùng.

Cuối buổi lễ, tôi đến đón con, thấy chồng cùng hội bạn cũ đang cùng uống rượu. Điều đáng nói là vài người bạn của chồng tôi cố tình trêu đùa, chọc ghẹo, khua tay múa chân trước mặt con bé nhà tôi. Họ đã ngà ngà say, mặt mũi ửng đỏ, giọng nói lè nhè. Dù cho con bé đã khóc thét lên nhưng họ vẫn không ngừng trò đùa kia lại. Thậm chí, bạn chồng không ngần ngại gieo vào đầu đứa con gái bé bỏng của tôi rằng: “Ngoan, lớn lên cấm được giống bà mẹ chằn tinh. Bố cháu mất hết anh em chiến hữu là do mẹ cháu hẹp hòi đấy!”.

Tôi phát cáu khi thấy đám bạn của chồng cùng hùa nhau trêu ghẹo con gái mình - Ảnh 2.

Anh không nín nhịn tôi nữa mà tỏ ra lạnh lùng không quan tâm. (Ảnh minh họa)

Tôi chẳng giữ được bình tĩnh, hùng hổ chạy đến bế con rồi to tiếng với mấy người bạn chồng. Anh ra can ngăn, nhưng mấy ông bạn đâu có chịu dừng. Họ muốn tôi hạ mình xin lỗi. Tôi ngang bướng không nghe, nên chồng biết ý kéo tôi về kẻo lại to chuyện.

Vì mấy lời lẽ kia, tôi giận lây sang cả chồng. Chồng cố gắng bênh vực bạn rằng “là rượu nói chứ không phải người nói”. Tôi còn dọa sẽ đưa con sang nhà ngoại ở hẳn nếu anh còn “giao du” với hội đó. Từ đó, anh không nín nhịn tôi nữa mà tỏ ra lạnh lùng, không quan tâm.

Thái độ của anh khiến tôi đau đầu tự vấn mình có làm quá mọi chuyện hay không? Việc tôi to tiếng với hội bạn của anh có thể thông cảm. Nhưng có lẽ tôi đã dại dột khi đổ cả lỗi cho chồng. Tôi làm sao có thể cấm anh giữ quan hệ với những ông bạn không biết phải trái kia? Cứ nghĩ đến những lời lẽ hôm đó, tôi lại bực tức. Phải làm sao đây mọi người?

SHARE