Tôi thật sự sốc khi cầm bản lý lịch của một người phụ nữ có tên con giống y như tên mình

Đang định bụng ném bộ hồ sơ đó vào thùng rác thì tôi giật mình khi thấy tên người xin việc...

0
289

Ngày sinh viên, tôi có một mối tình rất đẹp kéo dài trong suốt 4 năm. Ngày chuẩn bị ra trường, dù đã rất cẩn thận trong việc quan hệ thế nhưng Quyên vẫn dính bầu.

Khi ấy còn trẻ người tôi cũng chẳng nghĩ được nhiều khi Quyên thông báo chuyện có thai. Tôi hoảng sợ, trong khi cả hai công việc chưa đâu vào đâu, bao nhiêu ước mơ hoài bão chưa thực hiện được. Sợ bạn bè biết được họ cười cho, sợ bố mẹ biết chắc họ sẽ rất buồn.

Tôi đã có những hành động rất phũ phàng với Quyên, tôi đã đánh đuổi cô ấy vì không chịu bỏ cái thai đi. Để mặc cho Quyên cầu xin khóc hết nước mắt, tôi vẫn quyết rời bỏ người yêu đi đến nơi thật xa để không phải chạm mặt cô ta nữa.

Ở nơi xa tôi có người yêu mới công việc bận rộn nên cũng nhanh chóng quên đi mối tình đầu.

Những năm sau đó tôi có gia đình êm ấm hạnh phúc nên không bao giờ bận tâm đến người yêu cũ.

Trong một lần công ty cần tuyển vài người nhân viên kho, tôi trực tiếp nhận hồ sơ xin việc. Có rất nhiều bộ hồ sơ được đặt trên bàn làm việc của tôi, trong đó tôi bị thu hút bởi bộ hồ sơ nhàu nát.

Đang định bụng ném bộ hồ sơ đó vào thùng rác thì tôi giật mình khi thấy tên người xin việc trùng với tên người yêu cũ của mình. Mở hồ sơ ra xem bản lý lịch, tôi thật sự sốc khi người phụ nữ kia có đứa con giống y chang tên mình. Quê quán của người đi xin việc đó cũng trùng khớp với quê của người yêu cũ.

Không chờ đợi được nữa, tôi vội gọi điện thoại hẹn gặp người ứng tuyển vị trí nhân viên kho.

Đúng như tôi nghĩ, trước mặt tôi là Quyên, em gầy và xanh xao quá, thời gian khiến em già đi trông thấy. Chúng tôi thật sự bối rối khi gặp nhau trong hoàn cảnh này.

Quyên khóc thét lên khi gặp tôi, em ôm mặt vừa nói vừa khóc: “Nhiều năm nay mẹ con em đi tìm anh khắp nơi, không ngờ anh lại sống như ông hoàng nơi đây. Còn mẹ con em phải sống lay lắt khổ sở qua ngày, anh ác lắm”.

Quyên kể những khó khăn khi phải kiếm tiền chạy chữa thuốc thang cho con và tiền sinh hoạt của hai mẹ con mỗi ngày.

Ngày hôm sau tôi đến thăm nơi ở của hai mẹ con, nói là nơi ở nhưng thực chất là khu ổ chuột ở dưới chân cầu. Nhìn thấy đứa con mình đã bỏ rơi nhiều năm mà tôi nghẹn ngào khi cháu cứ ngơ ngơ không biết nói chỉ cười cười khi gặp người lạ.

Tôi thật sự sốc khi cầm bản lý lịch của một người phụ nữ có tên con giống y như tên mình - Ảnh 2.

Tôi không thể vô lương tâm bỏ rơi họ một lần nữa. (Ảnh minh họa)

Quyên nói nó bị bệnh down, làm được đồng nào em đều thuốc thang chạy chữa nhưng bệnh chẳng thuyên giảm.

Sở dĩ tôi làm quản lý như ngày nay là vì vợ tôi là con gái giám đốc. Vợ tôi có tính rất hay đa nghi, cô ấy thường hay cho người theo dõi chồng. Dù rất khó chịu nhưng tôi không sợ vì mình không lăng nhăng.

Từ khi gặp mẹ con Quyên tôi bắt đầu lo thực sự, sợ một ngày vợ phát hiện ra thì sự nghiệp của tôi sẽ tan vỡ. Nhưng mẹ con Quyên đang rất cần sự giúp đỡ của tôi lúc này, tôi không thể vô lương tâm bỏ rơi họ một lần nữa.

Theo mọi người tôi có nên nói tất cả sự thật cho vợ biết về đứa con tội nghiệp kia không, để cô ấy cùng tôi cưu mang?

SHARE