Tôi thấy nhẹ nhàng trong mối quan hệ với người đàn ông hơn 25 tuổi

Tôi từng dành cả thanh xuân của mình cho người trẻ, sẵn sàng đồng hành cùng họ nhưng nhận lại là những vết thương lòng.

0
303

Tôi 30 tuổi, có học thức, công việc, không phụ thuộc, rất tự lập, tính tình hiền lành, khi yêu thì chung thủy, khuôn mặt dễ thương nhưng người nhỏ bé. Tôi từng có đôi ba tình yêu những năm 20 tuổi, bạn trai đều hơn tôi 2 đến 5 tuổi, rồi những mối tình đó đều kết thúc khi giới thiệu về gia đình. Bố mẹ bạn nam đều chê tôi nhỏ, lo đường con cái và sợ tôi không gánh vác được gia đình. Tôi rất buồn nhưng chưa bao giờ nhắc đến chia tay, nghĩ nếu mình cố gắng và vì nhau thì mọi chuyện cũng ổn thôi. Cuối cùng các bạn nam đều lừa dối tôi, tìm tình yêu mới. Tôi buồn suốt 4 năm cũng không yêu lại, chỉ tập trung vào công việc và làm cho mình vui vẻ, sống tốt hơn sau tổn thương của mối tình cuối.

Cách đây 6 tháng, tôi quen một người qua mạng lưới những người đi du lịch. Chúng tôi có vài cuộc trao đổi ngắn và có chung một số sở thích. Một lần, tôi phải đến thành phố người đó ở có chút công việc, người đó cho tôi ở nhờ (như kiểu homestay). Lần đầu tiên gặp mặt, chúng tôi có đôi ba câu chuyện ngắn ngủi. Người này đi làm ban ngày, buổi tối chúng tôi nói chuyện, còn tôi khi rảnh thì tìm hiểu những cuốn sách họ đọc, những bản nhạc họ yêu thích. Tôi xem những tấm ảnh trong cuốn album từ những ngày còn trẻ, người vợ và đứa trẻ, những vật dụng, những thước phim người này làm nghiên cứu (từng là nhà báo) mà thấy xúc động. Tôi lần giở những vật dụng tới đâu là trong đầu hiện lên rõ mồn một những khung cảnh, thước phim về người đó, như mình ở trong thời điểm đó. Những cảm xúc dồn đến trong tôi rất mãnh liệt, có cảm giác tôi biết người này từ rất lâu rồi dù trước đó họ không hề kể cho tôi những câu chuyện này. Khi tôi xem cuốn album đã bật khóc vì xúc động. Tôi nhìn thấy những tháng ngày trẻ, những đam mê và cống hiến, những thứ khiến tôi rất trân quý.

Người này ít tâm sự, không chia sẻ cuộc sống riêng tư cho tôi, tôi cũng không hỏi nhưng biết gia đình họ đã ly hôn từ vài năm trước. Tôi không thể lý giải nổi tình cảm của mình. Những bạn trai trước đều vì thấy tôi có chút dễ thương thì tán tỉnh, gặp nhau nhiều và tôi nảy sinh tình cảm. Riêng lần này là lần đầu tiên tôi cảm thấy thực sự rung động vì một người khác, mặc dù họ không có cảm xúc giống như tôi. Sau hai ngày ở đó, chia tay rồi tôi cảm thấy rất đau đớn trong tim vì nghĩ có lẽ không bao giờ gặp lại nữa. Rồi chúng tôi có cơ hội gặp lại, tôi nói tình cảm của mình, họ cũng quý mến tôi và duy trì tình cảm đẹp đến giờ. Chúng tôi cũng có quan hệ mỗi khi gặp. Người đó có phần lợi dụng tình cảm của tôi nhưng cả hai đều đối xử với nhau một cách tôn trọng. Tôi cảm thấy yên bình và vui vẻ mỗi khi ở bên.

Thực ra người đó không hề hứa hẹn hay cho tôi thứ gì về vật chất. Phong cách sống của người ấy giản dị giống như tôi. Tôi cũng không mong đợi điều gì từ họ vì bản thân tự lo cho mình được. Cảm xúc của tôi với người đó đến hoàn toàn tự nhiên, y như những ngày đầu. Có một sợi dây vô hình nào đó kéo chúng tôi lại, bao dung và thấu hiểu. Chúng tôi cũng không công khai, ngoài sự chênh lệch tuổi tác thì không có gì ràng buộc. Có đôi lần, tôi muốn dừng lại vì nghĩ rằng chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu, nhưng rồi vẫn có những điều đưa chúng tôi gặp lại, đó là sự chia sẻ về công việc, sự quan tâm. Chúng tôi có những cuộc nói chuyện chất lượng, tôi cảm giác về sự đồng điệu tâm hồn hơn là về thể xác.

Trong 6 tháng quen người đó, cũng có những bạn nam trẻ hơn rất nhiều, đẹp trai, thú vị, có nhiều ưu điểm, muốn tìm hiểu tôi. Tôi mở cho mình cơ hội, nhưng cũng dừng lại ở mức gặp nhau đi cà phê, nói vài ba câu chuyện làm quà rồi thôi từ hai phía; nói như chuyên gia là: “Không có phản ứng hóa học tình yêu xảy ra”. Tôi chỉ có cảm giác quý mến họ như một người bạn bình thường.

Sự thực là tôi đang quen người hơn 25 tuổi, tôi biết điều đó không hợp lý nhưng không thể giải thích được. Tất nhiên tôi mong người đó có thể ở cạnh mình mãi nhưng duyên phận khó nói. Tôi cũng không mong chờ người đó đem của cải vật chất cho mình. Đến tuổi này, tôi không bị những thứ hào nhoáng vật chất thu hút. Điều tôi quan tâm là những cuộc trò chuyện chất lượng, sự thấu hiểu, động viên để tôi ngày càng hoàn thiện hơn. Tôi từng dành cả thanh xuân của mình cho người trẻ, sẵn sàng đồng hành cùng họ khi họ không có gì trong tay, nhưng điều tôi nhận lại là những vết thương lòng. Giờ đây tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng trong mối quan hệ của mình.

Tôi viết bài này để nói rằng thực ra xã hội ngày nay hay thiên về vật chất nên sẽ khó tin vào một thứ tình cảm tốt đẹp. Đối với người phụ nữ có học thức và trình độ, vật chất không phải là tất cả những thứ họ quan tâm vì họ cũng có năng lực. Điều tôi quan tâm là những người đem lại những năng lượng tích cực, thấu hiểu, yêu thương, thúc đẩy để bản thân mình trở thành một phiên bản tốt hơn. Tình cảm là thứ khó đoán, có thể đến với bất cứ ai và nó xảy ra một cách ngẫu nhiên vào bất cứ lúc nào.

Theo VnExpress

SHARE