Trớ trêu, thấy vợ sắp cưới của mình chuẩn bị kết hôn với một người đàn ông khác, tôi giật mình truy hỏi nguyên nhân và nhận về một câu trả lời như sét đánh

Cô ấy đã mang danh vợ sắp cưới của tôi, còn sống chung với tôi mấy năm rồi, đâu phải nói bỏ là bỏ được, đàn bà không phải rất yếu lòng sao?

0
456

Tôi năm nay 30 tuổi, tôi tự thấy mình còn rất trẻ, sự nghiệp chưa có gì, cũng không muốn bị ràng buộc sớm nên dù đã yêu 6 năm tôi vẫn chưa muốn cưới. Thế rồi, Trâm – người yêu tôi liên tục giận dỗi, trách móc tôi thiếu nhiệt tình. Tôi luôn coi cô ấy là vợ sắp cưới, đi đâu cũng giới thiệu với người thân, bạn bè, chỉ là tôi chưa sẵn sàng kết hôn thôi!

Cách đây 2 tháng, cô ấy về quê nghỉ lễ, trước khi về còn bảo tôi xem xét chuyện cưới xin, nếu tôi còn trì hoãn, cô ấy sẽ kết thúc. Năm nay người yêu tôi đã 29 tuổi, cô ấy không muốn đợi tôi nữa. Tôi chỉ cười, trêu cô ấy trẻ con.

Chúng tôi lập nghiệp xa quê, yêu thương nhau nhiều năm, cùng thuê chung căn phòng trọ, sớm chiều có nhau. Tôi thấy hiện giờ cô ấy có khác gì vợ tôi đâu. Nếu chúng tôi hạnh phúc, thì cần gì một cái đám cưới tốn kém, trong khi tôi đang bí mật dành tiền mua nhà rồi mới rước cô ấy về. Chỉ cần 3 năm nữa thôi, tôi sẽ cho cô ấy một danh phận rõ ràng.

Sau khi quay lên Hà Nội, cô ấy đòi chia tay, đùng đùng nổi giận, dọn đồ ra khỏi căn phòng đầy ắp kỷ niệm của chúng tôi. Tôi cũng giận, không thèm níu kéo. Cô ấy đã mang danh vợ sắp cưới của tôi, còn sống chung với tôi mấy năm rồi, đâu phải nói bỏ là bỏ được, đàn bà không phải rất yếu lòng sao?

Tôi cứ tự tin như vậy, cho đến khi nhận được tin nhắn hỏi thăm của đồng nghiệp báo gặp Trâm đi đặt tiệc cưới cùng một người đàn ông lạ mặt. Tôi tưởng cô ấy trêu trọc nên không tin, nhưng cô ấy cẩn thận gửi một tấm ảnh làm bằng chứng. Đến lúc này, tôi chết lặng buông rơi điện thoại xuống sàn, quên cả phản hồi cô bạn kia.

Tôi tức tốc đến phòng trọ mới của Trâm gặp cô ấy. Cô ấy lạnh nhạt mời tôi vào nhà. Vừa bước chân vào phòng, tôi giật nảy mình nhìn thấy chiếc áo dài lễ phục cầu kỳ treo trên tường. Tôi tái mặt hỏi cô ấy áo dài này dùng để làm gì, không ngờ cô ấy bình thản trả lời: “Em chuẩn bị cưới, định tuần sau gửi anh thiệp mời”.

Tôi gào thét, chửi rủa cô ấy là kẻ ngoại tình, thiếu chung thủy, thứ đàn bà lăng loàn, bắt cá hai tay. Tôi điên loạn muốn đánh cô ấy nhưng kìm lại vì tôi không bao giờ đánh phụ nữ. Cô ấy cưới ai tôi không quan tâm, nhưng tại sao lại cưới thằng bạn thân nhất của tôi? Nó mới ly hôn vợ, lại còn là người chứng kiến từ đầu đến cuối tình yêu của chúng tôi.

8-1561048109782691952928

Tôi có nên nói sự thật về kế hoạch mua nhà để níu kéo cô ấy?(Ảnh minh họa)

Cô ấy đợi tôi chửi rủa chán chê mới nói: “Anh oán trách gì? Em đã 29 tuổi rồi, còn chờ đợi anh trưởng thành thì em thành gái già rồi. Anh không cưới thì em phải cưới người khác, chuyện cũ giờ đã không còn gì nữa rồi”.

Tôi giận run cả người. Sao cô ấy không bàn bạc với tôi một câu? Sao cô ấy không một lời cảnh tỉnh? Cô ấy bắt đầu mối quan hệ với bạn thân của tôi từ lúc nào? Chẳng lẽ chỉ trong 2 tháng mà bọn họ có thể trở thành người yêu, tính đến hôn nhân trong khi chúng tôi đã bên nhau 6 năm.

Tôi chán nản bỏ về, ngập tràn hoài nghi và tiếc nuối vì mình đã không nói với cô ấy rõ hơn về kế hoạch an cư lập nghiệp của mình. Tôi chỉ muốn có một ngôi nhà tử tế, để cô ấy không phải sống cảnh nhà trọ nữa thôi, nhưng chưa làm được nên tôi không thích nói ra. Tính tôi xưa nay vẫn vậy, đâu phải cô ấy không hiểu?

Không thể ngờ, vợ sắp cưới của tôi lại buông tay tôi dễ dàng đến thế. Tôi có nên nói ra sự thật để níu kéo cô ấy không, hay đứng nhìn cô ấy làm vợ người khác để bảo toàn lòng tự tôn của mình?

SHARE