Trước lúc tái hôn, tôi trở về viếng mộ chồng cũ, mẹ chồng cũ lạnh lùng đưa cho tôi 2 thứ khiến tôi khóc lặng (P3)

0
329

“Gửi vợ,

Anh viết những dòng này cho em cũng là vì sự ích kỷ của bản thân. Suy cho cùng vẫn là không muốn tình cảm của mình dành cho em bị chôn vùi vĩnh viễn theo cái chết của anh.

Thực ra anh chưa bao giờ phản bội em cả. Anh làm sao có thể đối xử với em như thế được chứ? Chị hàng xóm chỉ giúp anh diễn màn kịch ấy lừa em thôi. Anh thừa hiểu tính vợ anh, cũng hỏi thăm đồng nghiệp của em nên biết hôm đó em giả vờ đi công tác.

Thời điểm đó, anh thấy người mệt mỏi, suy kiệt nên âm thầm đi khám thì phát hiện đã bị suy thận giai đoạn 4 rồi. Có chạy chữa cũng tốn kém rất nhiều tiền của mà kết quả chỉ là kéo dài chút hơi tàn. Anh quyết định không chữa bệnh và cũng giải thoát cho em khỏi gánh nặng người chồng bệnh tật. Ly hôn anh, em có thể thanh thản mà cưới người khác. Cứ sống với anh, anh mất rồi, đảm bảo em sẽ ở vậy nuôi mẹ anh. Anh quá hiểu em mà.

Anh về quê sống nốt những ngày tháng còn lại. Mẹ anh cũng không hề biết anh bị bệnh như thế. Mãi lúc chẳng còn bao nhiêu thời gian, anh mới nói cho mẹ biết và dặn mẹ nói dối em rằng anh qua đời vì tai nạn. Mẹ trách anh lắm nhưng biết làm sao được đây. Anh nghĩ cách làm của anh là tốt nhất cho em và con rồi.

Lời cuối, anh chúc em luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Nếu có ngày em đọc được những dòng này thì cũng đừng quá nặng lòng về anh. Hãy nuôi dạy con cho tốt, đó đã niềm an ủi lớn nhất với anh rồi”.

Đọc những dòng chữ anh để lại cho tôi mà tôi khóc lặng không thành tiếng. Hóa ra sự thật về chuyện ngoại tình và cái chết của anh lại là như vậy. Anh đã sống những ngày cuối đời mà chẳng có vợ con bên cạnh, cũng không được ai quan tâm, chăm sóc. Trong khi tôi thì luôn nhớ về anh với sự oán hận, trách móc. Tình cảm to lớn anh dành cho tôi, tôi biết làm thế nào để báo đáp đây?

“Nó dặn tôi lúc nào cô lấy chồng có gia đình mới, êm ấm yên vui rồi, nếu cô còn quay lại thì mới đưa 2 thứ này cho cô. Có lẽ tôi đưa lúc này hơi sớm nhỉ. Nhưng tôi không nhịn được nữa. Thằng con trai dại dột và ngu ngốc của tôi, nó chỉ nghĩ đến vợ con mà chẳng nghĩ cho cái thân mình và cho người mẹ già này…”, bà lạnh lùng nói với tôi.

Kèm theo lá thư là một cuốn sổ tiết kiệm trị giá 100 triệu, anh để lại cho con gái. Số tiền không quá lớn nhưng nó là tất cả tấm chân tình anh dành cho mẹ con tôi. Tôi nhìn lá thư và sổ tiết kiệm trên tay mà trong lòng bàng hoàng, đau xót, đồng thời ân hận vô cùng. Tại sao lúc ấy tôi lại dễ dàng tin rằng anh ngoại tình cơ chứ?

Lúc này tôi chỉ muốn hủy hôn, ở vậy nuôi con và chăm sóc mẹ chồng cũ nốt những ngày tháng tuổi già. Anh tốt với tôi như thế, sao tôi đành lòng lấy chồng vui duyên mới? Nhưng khi tôi trở về tâm sự với mẹ thì bà kiên quyết phản đối. Bà bảo người mất đã mất, người sống vẫn phải sống. Tôi thương thì gửi tiền chu cấp cho mẹ anh là được.

Trong lòng tôi lúc này chỉ có hình bóng anh, chẳng còn tâm trí đâu mà đi lấy chồng. Tôi phải làm thế nào để có thể xin hủy hôn trong êm đẹp đây?

Theo Afamily