Vợ đòi ly dị chỉ vì cái nhíu mày của tôi

0
245

Tôi và vợ lấy nhau được 7 năm, có 3 con rất đáng yêu. Chỉ vì một chuyện nhỏ mà giờ vợ không còn muốn sống với tôi nữa.

Lúc đầu cuộc sống vợ chồng tôi khá êm đẹp, từ khi sinh con đầu lòng vợ tôi trở nên hay gắt gỏng, dễ giẫn dỗi từ nhưng sự việc rất nhỏ nhặt trong gia đình. Do thấy vợ có vẻ chịu nhiều áp lực sau sinh và còn phải ở chung với bố mẹ chồng, tôi quyết định dọn ra ngoài ở sau khi tích góp đủ tiền mua căn chung cư nhỏ. Sau khi dọn ra ngoài ở, vợ chồng tôi sinh bé thứ ba. Lúc đầu, nhà tôi thuê người giúp việc để chăm em bé nhỏ cũng như phụ giúp việc nhà dù vợ tôi không đi làm, cũng bởi nhà đông con và tôi lại đi làm suốt.

Khi con được 3 tháng, người giúp việc xin nghỉ. Vợ chồng tôi quyết định cùng nhau chia sẻ công việc gia đình và chăm sóc 3 con nhỏ. Gần đây, tôi thấy vợ luôn trong trạng thái mệt mỏi, hay cáu gắt, dễ nổi nóng, to tiếng với chồng. Tôi khuyên vợ nên tìm người giúp việc để giảm bớt gánh nặng công việc trong gia đình. Gần một tháng trước, vợ chồng tôi tìm được người giúp việc khá ưng ý nên cảm thấy có chút thoải mái hơn. Tuy nhiên, vợ vẫn tỏ ra rất căng thẳng, dễ nổi nóng từ những việc rất nhỏ.

Sự việc gần đây là một ví dụ: Vợ có hẹn với hai gia đình khác, họ có con là bạn học của con trai lớn 5 tuổi nhà tôi ra công viên gần nhà chơi. Gia đình tôi đến trước, vợ không thấy hai gia đình kia đâu nên gọi điện hỏi. Hóa ra họ đi nhầm khu công viên, vợ đang nói chuyện điện thoại dở bèn đưa điện thoai cho tôi để chỉ đường cho họ tới. Tôi nói với vợ: “Nếu họ ở công viên gần sông thì chỉ cần đi ngược lại, rẽ trái là tới chỗ chúng tôi” và từ chối nói chuyện với hai nhà kia, lý do là thấy không thoải mái khi chen ngang vào cuộc điện thoại đó. Tất nhiên lúc đó tôi tỏ ra không thoải mái. Vậy là vợ quay sang trách móc tôi rất to tiếng ngay tại công viên, bảo tôi chỉ nghĩ đến bản thân rồi đòi ly dị vì không thể ở chung với người như tôi. Sau đó vợ bỏ đi thẳng, để tôi lại với 3 đứa con. Tôi vô cùng ngạc nhiên vì sự việc hoàn toàn không có gì nghiêm trọng.

Tôi phải công nhận mình có tính xấu là hay nhăn nhó, khó chịu khi có việc gì đó không đúng ý. Ngoài ra, xét về trách nhiệm của người chồng, người cha tôi đều làm đủ. Tôi chăm lo cho kinh tế gia đình, chia sẻ việc chăm con với vợ, chơi và dạy con. Tôi cũng không la cà nhậu nhẹt, ham mê cờ bạc hay gì; đi làm xong là về nhà ngay trừ một vài lần trong tháng phải đi nhậu với công ty hoặc bạn bè; nhưng tôi rất hạn chế vì không thích và sức khỏe không cho phép.

Xét về những quyết định lớn trong gia đình, chúng tôi đều đồng lòng, nhất trí trước khi đi đến thống nhất. Có điều vợ chồng lại hay mâu thuẫn những việc nhỏ nên thường lời qua tiếng lại. Nay vợ đòi ly dị vì tôi không chịu chỉ đường qua điện thoại theo yêu cầu cô ấy. Tôi cũng hoang mang, không biết vợ chồng có thể ly dị nhau vì những lý do tương tự như trên không? Phải chăng làm người chồng tốt, đầy đủ trách nhiệm không có ý nghĩa gì so với một người chồng biết chiều theo ý vợ một cách vô điều kiện?

Theo vnexpress